Hắn xách xe chạy . . . chạy mãi
Còn dường không dài . . . thật dài
Hắn chạy tới mép biển
Kiểm tra lại túi tiền [không có vàng]
Người ngư dân hỏi hắn muốn đi đâu
Hắn bảo: muốn đi . . . Vượt biên
! ? !
Bây giờ là năm 2010
Người ta vượt biên bằng máy bay
Có ai thèm đi bằng tàu ghe đâu cha
Xưa quá rồi. Thuyền Nhân ơi
Ông đi loạng quạng
Coi chừng Tàu nó bắt nhốt
Là chết mẹ đó nha cha
! ! !
Chán quá
Hắn chạy tới Công Viên Tao Đàn
Ngoài trời cờ bay đỏ trời đỏ đất
Lão Trịnh Cung nghe hắn kể
Cười ngất ngưởng
Đúng là thằng . . . ngu
tao đi qua đường cũng đủ mệt
nói chi là . . . Vượt biên
Tháng tư nóng . . . khủng bố
Những bức tranh cũng nóng như điên
Chiếc lá vàng lẻ loi
Những khung cửa – nhà tù – cô độc
Thành phố nào của tháng tư năm xưa
Chạy . . . chạy . . . tán loạn
Sài gòn vẫn rập rờn . . . như một chứng tích
Như một bức tranh trừu tượng
Buồn và dữ dội
“những chiếc lá vàng rơi
và những người đàn ông ra đi từ thành phố đỏ” *
Trừu tượng quá
Trừu tượng đến nao lòng
Chán quá
Hắn lại xách xe chạy
Lần nầy thì hắn chỉ muốn Vượt biên
Qua phía bên kia
Đường.
Hắn muốn đi qua khỏi Tháng Tư.
Nóng . . .
* tên một bức trang trừu tượng của Trịnh Cung
.
Thưa Anh Cứ !
Mọi người bảo Anh Cứ …… hiền lắm ! hi hi…. Nhưng bây giờ tôi lại thấy Anh không hiền chút nào mà còn rất dũng cảm (bạo) nữa ! hi hi
Cám ơn Anh nhé đã rủ rê
Ta nhậu vô tư đi, bởi Sài gòn
Kẹt xe chậm bánh cán sao chết
Anh Cứ làm thơ tôi ……. ngắm tranh !
Rượu phải đắng mồi nhai mới thấm chứ Anh, hi hi
Thơ có chua cay thì tranh mới lắm màu
Thơ với rượu tuồng như là 1
Ngâm mãi cũng say …… uống mãi cũng say
Anh Cứ đã hiểu trọn ý tôi rồi đó.
Nếu không phải ý Anh thì coi như mình cũng có duyên
Chắc chắn lên Sài gòn tôi sẽ gọi
hi hi
Tái bút : Bây giờ tôi càng xác tín rằng chỉ số EQ của các Thi sĩ Việt nam cũng không kém hơn chỉ số IQ là mấy ! Hôm nay có nhà Đại tang rất tiếc tôi không chúc Anh được, ngày mai 1/5 Lễ Quốc tế Lao động chúc Anh lao động không mệt mỏi ….và tất nhiên là giàu lên ! hi hi
Chân quý !
TTL
Bản tin văn nghệ:
bãi văn chương Da Màu
độc giả đón tiếp một nhà thơ
vượt biên bằng ghe chữ
Cám ơn tác giả Nguyễn Tấn Cứ đã chia sẻ một bài thơ độc đáo. BP
Chào anh Nguyễn Tấn Cứ,
Tôi rất thích bài thơ này.
Tôi chia xẻ tâm cảm (của Hắn)
về Sài Gòn trong những ngày tháng 4.
Vâng,
Sài Gòn là một bức tranh trừu tượng.
Sài Gòn, chao ôi, là trừu tượng, trừu tượng đến nao lòng!
Tháng Tư, Tháng Tư, tôi muốn vượt qua khỏi Tháng Tư, nhưng không thể nào…
TDN
Cám ơn anh Trung Lap đã có vài lời nhận xét . nhưng thơ ntc có phải rượu đâu mà mỗi lần đọc anh thấy say say xỉn xỉn như vậy . thơ ntc đắng ngắt à . làm gì mà khôn và ngu ở đây . làm gì mà “dấy động thuyền nhân” ở đây . nó chỉ là ” ký ức” thôi , anh đừng nói quá mà tội cho anh em . khà khà . quá đã . làm gì mà làm cái gì . thơ là thơ vậy thôi . tranh là tranh vậy thôi . chúng tôi băng qua đường là ” dũng cảm ” lắm rồi . đừng lấy xe mà “cán” chúng tôi nhé anh Lap . chúc anh 30th4 dzui dzẻ và hạnh phúc nha . hôm nào rỗi lên sg gon nhau chơi nha . thân . ntc .
Đúng là :
Nóng tháng 4, cái khó bó (hay ló) cái khôn
Như là người dại hóa ra khôn và người khôn hóa ra …. ngu
Dám “chơi chịu” khuấy động làn sóng, trùng trùng sóng thuyền nhân tái diễn !
Than ôi ! Nhìn qua cửa sổ có thể thấy cả 1 trời siêu thực nhưng ra đến phố mới hay chỉ mong ước qua được 1 con đường
Vậy thì còn làm ăn gì được nữa !
Thôi thì ngồi tính nhẩm xem từ “Biển Sài gòn” về tới Công viên Tao đàn bao nhiêu cây số “thật” !? …. hay “ảo”
Cám ơn Tác giả đã gợi lên dòng suy tưởng !