không có tín điều
các con chiên đành quay về núi
câu kinh nằm ngạc nhiên kêu căn phòng thiếu hơi thở muộn
em nôn nao một bầu khí quyển
bên khói thuốc cay
lợi thế khi côn trùng rất sợ nóng
em đánh vật với đêm
cùng chữ
với ánh sáng chông chênh
đóng hết tất cả cánh cửa lại là hết thở được
thơ của chàng Nhiên* câu còn, câu mất
lời chúa phán hiệu nghiệm được 1/2
vì con đường đắc đạo không nói đến không khí bao giờ cả
chưa xong đâu
em uống cạn ly nước
vào đôi môi khát khô
tình yêu bị bóp nghẹt bởi sự thiếu thốn
nước
các triết gia đang ngồi đấu đá với nhau về vật chất nào đã tạo nên Vũ Trụ
em nói với tờ giấy khô thiếu mực
anh ngồi dùng cây tăm xỉa xỉa sự cô đơn đang khép miệng
tìm cách khơi gợi chúng trở về
*Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên