Bài đã đăng của Trịnh Duy Kỳ
xoay
các vòng xoay dịu dàng như nỗi nhớ
gió từ các ô cửa nhìn qua bên kia…
trôi
chiếc lá vào trong màu diệp lục
ngã tư ♦ chiếc hộp
kẻ mơ không biết mình đang đối thoại
bật dậy nói chuyện: đầy các xung đột vô hình
hiển linh
Không khí
không có tín điều
các con chiên đành quay về núi
câu kinh nằm ngạc nhiên kêu căn phòng thiếu hơi thở muộn
Thực vật
Gió cứ xa ngoài kia
không bao giờ trở lại được với hình bóng nguyên vẹn của một con người
đi với nhau chẳng bao giờ có một sự yêu thương nào
Vụn
Những nỗi nhớ cứ chen chân.
Ngang ngửa.
Các hơi nóng bốc vào phía bên trái của căn phòng.
Không đủ dưỡng khí.

Bình Luận mới