Bài đã đăng của Muguet
Nụ cười bỉ ngạn
Kỷ niệm lẽo đẽo về nương bóng đêm
phía trái ngực nhân loại thôi thúc bao nhịp ký ức
nhúm chữ ngọ ngoậy trên chân dung nhòe
Chôn chân
người đàn bà bóng đêm ngồi uống ly rượu mặt trời
lắc xoay càn khôn lặng cười khoái trá
này những con người cứ hành hạ nhau thỏa thích
mà không biết thời gian quá ngắn cho những yêu thương
Nghi thức thuộc về
Mưa xuân rơi điệp khúc ru dỗ
anh bước ra từ nỗi nhớ quá đỗi huyền hồ
như gói ghém bởi sương lam sương tím
vừa quen vừa lạ lẫm
Chạm đáy hư không ♦ Ngang miền cổ tích
nhìn ngắm hết sự quyến rũ của bóng đêm
mới nhận ra vì sao người ta luôn muốn viết về
nó như con sâu duyên dáng trườn nhuyễn thể vào tận cùng thời gian
Trầm tích
những nàng tiên cá sẽ đến, tất nhiên
họ ngoi lên sóng hát gọi anh cho em
lời họ hát là linh hồn những bài thơ em viết
thấm đẫm thứ yêu thương chi mà lạ
Vũ hội Thu ♦ Thơ viết cho tôi
Đắm chìm trong âm nhạc tôi trôi trên sắc màu
đêm không còn là màu đen buồn bã
không là những mắt môi vọng tưởng
mà là những tay ôm chân bước
Oan khiên rụng xuống
Ban mai giấu nhẹm linh hồn vào mớ suy nghĩ sùi gai
người lẩn trốn cái bóng mình ngã chuồi vào quá khứ
những ngữ điệu ong chích vẫn thề thốt ẩn náu yêu thương
Sớm mai em
Có đêm nào như đêm nay
gối đầu lên trang giấy trắng tinh nghe chữ mọc da diết
tôi rơi xuống vực ký âm quá vãng
Trầm hương em cột
Muốn im như đá tảng
mà nỗi nhớ mọc chân bò vô thức về phía nhau
muốn chôn sâu như nấm mộ
đâu dè ký ức phún xuất cơ man tàn tro
Khóc nỗi trích tiên
Một ngày
câu thần chú hết thiêng xin em đừng
gõ vào ngực trái anh gọi câu vừng ơi xưa cũ
kho báu chẳng còn gì ngoài khoang trống thời gian bị mất cắp

Bình Luận mới