Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chạm đáy hư không ♦ Ngang miền cổ tích

0 bình luận ♦ 2.02.2014

 

 

 

 

Chạm đáy hư không

 

Giấc mơ đêm qua ghé chân vào bài thơ
mình tỉnh rụi ngồi viết cho ta những câu vần ngái ngủ
tiếng gà chống màn đêm lên
hàng cây hãy còn mớ trong sương mướt
không nghe lá xào xạc hát trước giây bứt cuống lìa cành
vọng âm mùa tan tác

sáng nay tâm hồn tôi khoản đãi người bữa tiệc thơ
bàn phím ngân rung tiếng dương cầm
chữ là nốt nhạc dấu lặng là nụ hôn
mời môi nhấp cạn men rượu được cất ủ từ tim ứa từ mắt liếc
dòng thơ như bí tích trong túi bùa đeo nơi vòng cổ em
người cứ về mà bốc cháy

xin đừng là sân ga xin đừng có những chuyến tàu
cho xa lộ đời mênh mông thêm lạc bước
đừng để bờ vai vênh như vành trăng non thổn thức
bữa đêm đêm ôm hồi môn buồn rấm rức thu

sớm mai nương náu tôi
con họa mi choàng áo tơi hót trong mưa lâm thâm bài ca chờ nắng
ai có kịp về theo bước chân mùa
nghe dấu yêu thuở oằn hương trên đụn lá chết
chớ để cơn gió trôi linh hồn về mạn ngược u minh
chớ để ngụ ngôn tháng ngày rơi chạm đáy hư không

 

 

 

Ngang miền cổ tích

 

Ngồi lặng im
nhìn ngắm hết sự quyến rũ của bóng đêm
mới nhận ra vì sao người ta luôn muốn viết về
nó như con sâu duyên dáng trườn nhuyễn thể vào tận cùng thời gian
gậm nhấm những chiếc lá hồi tưởng vẫn còn xanh màu năm tháng
ngấu nghiến hạnh phúc và chừa lại những rẻo thừa thẹo cho con người
khổ đau ngay từ vẻ ngoài nham nhở

cười rất lặng im
nụ sơ sinh nhìn ly cà phê bay lên những nốt nhạc tự trầm
có một dấu lặng nơi đầu ngọn làn hương
nơi ấy có đôi mắt hoang dại cánh rừng
gọi cơn mưa tháng Tám về cuốn cất nhau vào sâu thẳm vết nứt
nơi ấy có đôi mắt hoang dại bóng dừa
bày buổi tiệc ly mang trên ngực trần những vòng chữ cái rùng mình va chạm
lắc lư vũ điệu trái tim khước từ

nỗi buồn phẳng như đêm
ước chi ta không phải là mình mà nghe rộng rinh trí nhớ
những tim hồng mới vừa yêu thương vụng dại
đã vội phủ định nhau khép lối về nương náu cho một sớm lạc loài chiêm bao
những đá núi ngày càng nhích lại gần vai choàng thân tựa
sao người cứ thích ngược thiên nhiên mới hả hê lòng

buổi sáng lên hồi nào
tôi cúi nhìn bài thơ có những hạt mưa mặn ràn rụa đêm qua
nghe sợi tóc ai vừa ngang qua miền cổ tích

 

 

 

.

bài đã đăng của Muguet

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)