Một ngày
câu thần chú hết thiêng xin em đừng
gõ vào ngực trái anh gọi câu vừng ơi xưa cũ
kho báu chẳng còn gì ngoài khoang trống thời gian bị mất cắp
chôn sống lời thề dưới gót hài thêu
khi ai nhón đôi chân trần bỏ lại
anh nhớ lần trượt ngã bên mùi hương tóc em
chẳng thể nhấc bước mà đi tiếp trên cà kheo cuộc sống
những sớm mai chênh vênh
những lọng cọng chiều hôm
nên chi rụng xuống nhau trên nhánh uyên nguyên tình
chẳng là điều phi lý
mình đã vô thức khắc tên nhau vào nỗi nhớ
chạm trổ lên đời nhau những cung bậc buồn đau không gớm tay
bây giờ những cái bóng bó gối đỏ mắt đợi chờ chi?
vẽ lên trằn trọc khuya nỗi lòng người ôm giấc mơ hát
ôi em!
sao lại bước ra từ quả thị cho khoảnh trời chung nửa vời cổ tích
dẫu trang đã cũ rìa đã sờn
có vài ràng buộc không thể giải thích
như trên lối đi ngẫu nhiên mọc phiến đá mát cho muộn phiền
nghỉ chân
có đôi khi em không biết rằng mình rất Huế
ôm tóc dài
khóc nỗi trích tiên
.