Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khóc nỗi trích tiên

0 bình luận ♦ 20.12.2012

 

 

 

Một ngày
câu thần chú hết thiêng xin em đừng
gõ vào ngực trái anh gọi câu vừng ơi xưa cũ
kho báu chẳng còn gì ngoài khoang trống thời gian bị mất cắp
chôn sống lời thề dưới gót hài thêu
khi ai nhón đôi chân trần bỏ lại

anh nhớ lần trượt ngã bên mùi hương tóc em
chẳng thể nhấc bước mà đi tiếp trên cà kheo cuộc sống
những sớm mai chênh vênh
những lọng cọng chiều hôm
nên chi rụng xuống nhau trên nhánh uyên nguyên tình
chẳng là điều phi lý

mình đã vô thức khắc tên nhau vào nỗi nhớ
chạm trổ lên đời nhau những cung bậc buồn đau không gớm tay
bây giờ những cái bóng bó gối đỏ mắt đợi chờ chi?
vẽ lên trằn trọc khuya nỗi lòng người ôm giấc mơ hát

ôi em!
sao lại bước ra từ quả thị cho khoảnh trời chung nửa vời cổ tích
dẫu trang đã cũ rìa đã sờn
có vài ràng buộc không thể giải thích
như trên lối đi ngẫu nhiên mọc phiến đá mát cho muộn phiền
nghỉ chân

có đôi khi em không biết rằng mình rất Huế
ôm tóc dài
khóc nỗi trích tiên

 

 

 

.

bài đã đăng của Muguet

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)