Tôi mọc nhánh lên tôi
giấc của sự chết bị ruồng bỏ
Những cơn khát đói chưa bao giờ vô cảm
bên tiếng cửa nhà giam đóng sầm
Tất cả đều diễn ra thật mạnh
thật văng tục
Phận sợi chỉ, cây kim, cái kiến
con sâu chỉ biết cựa mình le hoe.
Tuyết cuối cùng cũng đã rơi
Tuyết rơi rồi
chiều bảy tháng mười một
ông trời bẻ những vụn xốp rắc rơi chồng lên nhau.
Những đụn xốp lâu tan
lan man nhớ thời đi học
nhớ những viên đá nhận xịt sirop
đủ sắc màu trước cổng trường.
Có lần xem phim chiến tranh
người lính ngã xuống lúc tuyết đang rơi
Máu anh ta loang khắp vùng tuyết xốp
cả khối đá nhận loang máu quanh chỗ nằm
Chưa bao giờ trò chơi chiến tranh chấm dứt
Chưa bao giờ người tha giết người
Nên bất giác tôi mọc vội lên tôi
từng đụn tuyết thấm máu mình . . .
,