Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tuyết đã rơi

 

 

 

Tôi mọc nhánh lên tôi
giấc của sự chết bị ruồng bỏ
Những cơn khát đói chưa bao giờ vô cảm
bên tiếng cửa nhà giam đóng sầm

Tất cả đều diễn ra thật mạnh
thật văng tục
Phận sợi chỉ, cây kim, cái kiến
con sâu chỉ biết cựa mình le hoe.

Tuyết cuối cùng cũng đã rơi
Tuyết rơi rồi
chiều bảy tháng mười một
ông trời bẻ những vụn xốp rắc rơi chồng lên nhau.

Những đụn xốp lâu tan
lan man nhớ thời đi học
nhớ những viên đá nhận xịt sirop
đủ sắc màu trước cổng trường.

Có lần xem phim chiến tranh
người lính ngã xuống lúc tuyết đang rơi
Máu anh ta loang khắp vùng tuyết xốp
cả khối đá nhận loang máu quanh chỗ nằm

Chưa bao giờ trò chơi chiến tranh chấm dứt
Chưa bao giờ người tha giết người
Nên bất giác tôi mọc vội lên tôi
từng đụn tuyết thấm máu mình . . .

 

 

 

,

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)