Bài đã đăng của Đoạn Trường
lá rơi phi-bóng lá
cậu bé đợi giữa nhánh sông
trắng hoài niệm
chờ kỳ tích sanh ra cậu
người đàn ông chạy trốn
người đàn bà thầm vỡ
lá rơi phi-bóng lá
Chiếc Lá Rơi
Chiếc lá vàng không trở về mùa Thu
trong căn nhà không cửa sổ
những cuộc đời đi qua hỏi rằng chiếc lá là ai?
trong ký ức người Việt nào . . .
Tôi Cúi Hôn Ánh Mặt Trời Tận Hiến
tôi cúi hôn ánh mặt trời tận hiến
núi điệp điệp dưỡng ấm núm son cổ điển
tôi lần theo đường cong của sông chảy ra biển
tan vào nàng
Trăng Già
Thân cong dựa võng ngân hà
nhớ anh cái tuổi nôm na đợi buồn
song the ửng dáng nụ hôn
cành thương vừa tẩm ướt cồn cát xoay
Sa Pa Phiên Chợ Tình Nhân
Sa Pa ngậm giấc mơ
bông vụ xoay đêm cồn cào
đêm tìm về môi đỏ nhàn nhạt hơi khèn
trăng toẽ dòng nghiêng góc bản
Những Người Gánh Bóng Ra Biển
Những người gánh bóng ra biển đêm mực xối xả vai mắt biển quê hương kinh hãi sét xé loang quá khứ, hiện tại tương lai rời rời hy vọng đánh cuộc vĩ đại biển gục đầu thấm mưa bọt trắng cắn đôi thân phận
Đừng Hỏi Vì Sao
những cặp rơm mượt cọ xát lá
kích thích vực thẳm niềm vui sướng
cung hát leo thang cao độ
em vươn mình về phía cánh đồng hoa
Gia Sản Tình Yêu
cánh hoa mỏng lặng lẽ rời bỏ thân thể
những ngón tay đến dòng suối ngọt
nằm trần trụi dưới ánh nắng xa xăm khao khát
giọt rượu vang tận cùng tan vào hồn cốc
Tù Nhân Trên Môi Nàng
tôi đuổi theo bóng hồng tước trên dòng sông huyền huyền
băng qua đồi ngoan cong vênh hổn hển
lõa màu hoa đượm sắc
của thân thể nàng đang rộ giao mùa
Những Ngọn Đèn Đi Tìm Bóng Mình
Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn
Hiện Sinh Của Cơn Say Sống Lại
ta ngậm những nhụy hoa câm nín
thân thể cây bàng run rẩy
dưới đám mây trắng
đầu vú nàng biết mọi ngôn ngữ
Tiễn Nhau Hẫng Giữa Chân Mày
Kim cương dậy buồn cổ tích
chiếc nhẫn ngừng nói với ngón tay
đồng cảm sẽ quyến rũ băng tuyết
thư viện ký ức đặt những con sóng lên kệ
Mong chở hết nỗi đau ra biển
kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
Chiều lắng
Dòng lúa xanh nong nả ủ bờ đê mịn
tiếng dế mèn cong vênh thời gian
điệu hôn quả anh đào trút vào gió
miên khiết nhớ mong
Mannequin trong cửa hàng bách hóa
Đêm tịch liêu rũ mình lên những cánh lưu lạc
người khách cuối cùng tiễn chân cửa hàng bách hóa
dưới ánh trăng úa nhàu
chàng mannequin đứng đợi
Giọt mưa ủ sa mạc
mi ngả mầu giấc mơ kỳ diệu
kí ức mềm đôi môi
thơm hơi ấm, nồng đôi mắt
giường ngủ mọc cánh tập bay
Cuống Gió Chiêm Nương
em đợi xanh lồng lộng
vàng chiêm nương
cuống gió về với em
ngàn sao kim cương mặt trăng thủy tinh thoang thoảng mùi hương gió
Lửa Lá Mùa Thu
Mùa thu đi và trở lại cuối hạ
vẫn mùa thu
Hãy để mùa thu hôn lên môi
lá mỏng vàng rơi cây lõa thể
Lửa Dịu Dàng
tôi nhấp nháp tiếng mật ngọt nàng như lời côn trùng thấm vào đất
từng lũ gió hạ áp vào lưỡi
lửa thiêu đốt cổ họng tôi
Không Ngăn Được Lửa
tôi ngồi dưới bóng nàng
gió Hạ ùa mát xương rồng dĩ vãng
ánh mắt nàng mua chuộc ghen tương tôi
tôi lập thể
Đêm Hòa Tấu Libya ♦ Tình Yêu
viên đá cuội vùng lên
tưng – tiếng than của thời đại
hàng ngàn tiếng than của thời đại
bỗng im lặng

Bình Luận mới