Đêm tịch liêu rũ mình lên những cánh lưu lạc
người khách cuối cùng tiễn chân cửa hàng bách hóa
dưới ánh trăng úa nhàu
chàng mannequin đứng đợi
trên vuốt nhọn khát khao và lạc lõng
nàng nhìn vào tâm tưởng tôi trước nhất khi tiệm bách hóa bừng giấc trở lại
nàng mở then hiu hắt và mù mịt
chạm vào đời tôi trần trụi
nàng hân hoan, tự hào trước di tích hôm qua
bàn tay nàng lưu ghen tương lên thân thể tôi
hơi thở nàng hoang phế nỗi nhớ
môi đợi môi, mắt tìm mắt trong trái tim hờ hững
những bước chân thoát kén nàng
tỏa ánh bướm cong vênh thân thể khoái lạc
của ánh mắt chàng trai trẻ mơ ước
nàng tìm thấy bóng tối trong vạt áo
nàng đội vương miện ân đức
lên trái tim mannequin sương hoa nẻ bụi
nàng mang hy vọng, yên nghỉ đến vòng xoáy náo động
giữa tìm kiếm mù quáng
nàng mặc cao quý và huy hoàng nhất cho họ
nơi ảo tưởng phủ bụi tâm trí thèm khát
nữ vương của cung điện bách hóa ơi!
đoái thương kẻ mannequin, và
giữ làm người canh cửa để tình yêu tôi màu mỡ trong nô bộc
lệ buồn nàng trong vắt là những chùm nho thơm ngọt
trở thành rượu vang tôi uống cạn
rồi nàng sẽ thấu suốt chiều sâu trái tim
thân thể nàng hiểu hết vương quốc tôi
tôi đợi nàng đến biên giới trái tim
sung sướng và đau khổ dọn đường nàng bước vào
nàng ngủ lại trong lều tôi cô tịch
lòng tôi ấm, tim tôi mềm
nàng nhận lấy tất cả những gì thuộc về tôi, tên nô bộc trung thành
hiến dâng tất cả
nàng và giọt lệ trong vắt
thấm mềm trái tim của lòng đất phá vỡ biên giới
.