tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Cô cũng chả hề có ý định mang chuyện công việc để bắt anh phải nghe. Lý do thật giản dị.
Giữa đêm miên du thế này, có hai người cô độc và tràn đầy sức sống đứng bên cửa sổ, bầu trời lung linh như trong lồng hổ phách, họ không thể không ôm nhau.
Em ẵm nhục thể của bầu trời
Đi qua những cơn đột khoái giả định
Em vô sinh như cái lỗ bự nhất trên miếng đất mang hình dáng đàn bà
Có thai những thứ thiêng liêng không bao giờ đẻ
và đám trẻ con
cái danh dự leo lên sàn chứng khoán
đồ thị của thầy
còn lại những đường cong
ánh chiều tà đã rọi qua ô cửa
(hừm) tôi ngáp một cái
cả bầu trời nắng
mới chịu trụi
và hình dung lũ chuột lúc moi hang
Nghĩ mình cũng dị hợm. Trên đời còn thiếu gì lũ chuyên moi móc bằng đầu.
Cả một tiền đồ nào thấy hang
Montmartre xa vời năm tháng xôn xao
Mùa Lilas tím sắc muộn màng
như nỗi buồn của Satie giờ đã cũ
Ngày mùa đông ngủ quên trong giọt nhớ dương cầm
He wants to ask
how many shifts life must go through.
The train moves on and lingers at no stop,
yet all those flowers or butterflies still stir
Giữa tháng 5, 2012 vừa rồi tôi có dịp tháp tùng một phái đoàn của Hội Bảo Tồn Văn Hoá Và Lịch Sử Người Mỹ Gốc Việt (Vietnamese American Heritage Foundation – VAHF) đi viếng một trong những nơi gọi là cửa ngõ tự do, đó là trại chuyển tiếp dành cho thuyền nhân xưa ở Galang trong quần đảo Riau thuộc Nam Dương…
Anh cảm thấy không vui, lẳng lặng vác xe lăn xuống lầu, rồi trở lên bồng Điểm Nhi. Ôm gọn trong tay, anh cúi mặt sát mái tóc Điểm Nhi để tận hưởng cái mùi thơm con gái toát ra từ chân tóc, từ da thịt cô. Nắng xế. Cả vùng phế tích như lặng đi, buồn bã.
hôm nay nơi ấy đổi tên đổi múi giờ
mặt trời quay lưng về phía hành tinh hoàng tử bé
nơi Tolstoi và Dostoyevski thân thiết hơn họ hàng
người đàn bà cuối cùng trong vòng hệ lụy đang mang thai
Em trần trụi
Không mục đích
Ráo hỏi tàn tạ
Thản nhiên như tiếng vỗ mông
Đều đặn giữa bóng đêm nhân đạo
[Đ]a số người làm nghệ thuật, dọc đường sáng tác có lúc là nghệ sĩ thật, có lúc là nghệ sĩ không thật, có lúc là nghệ sĩ giả. Vì vậy, những lúc không là thi sĩ thật, hãy là bài thơ hay, đời sẽ thú vị hơn.
nửa đêm trái tim tôi giật mình thức giấc
hình như chỉ mới vừa chợp mắt
hay là con mắt còn thức từ buổi chiều
ngó chằm chằm vào trái tim bị cảm cúm
dưới cái nắng hắt hiện tại
ký ức nhặt được trên tán lá của những cây trứng cá bên đường
Cạnh những biệt thự được nhốt bên trong bờ tường
Phụ nữ quả thật là thứ không ra gì. Có lẽ trong số phụ nữ chỉ có một mình tôi là hư hỏng, cứ không ngừng nghĩ mình là thứ vô dụng bỏ đi. Tuy nói như vậy nhưng quả thật, tôi cảm thấy mình vẫn có một sự ngoan cố bám rễ sâu dày, đen đúa trong đáy tâm tư rằng mình cũng có một điểm hay nào đó…
tôi vốn không thích nghệ thuật trình diễn
nhưng tôi lại thủ vai một người lính thất trận miền Tây Cao Nguyên
Tôi chỉ vô bản đồ việt nam
nói “ít nhất tao vẫn còn nơi
chốn
hòng nhớ về . . .” nàng cà giỡn
Đây là chân dung một người đàn ông tôi biết.
Hắn ngồi tại bàn, tờ báo hắn mở.
Đôi mắt lắng đọng phía sau tròng kính.
Bộ vét đẫm ánh lung linh rặng thông.
Chuyện xung đột chủ tớ, ở đâu lúc nào cũng có, sao tránh khỏi. Nhiều kẻ bất mãn vì ý đồ cá nhân, thêm mắm dặm muối, trút mọi tội lỗi lên đầu địa chủ. Nói nào ngay, tuy phú hộ Hoạch không phải là người nhơn từ đức độ nổi tiếng vùng nầy, nhưng đổ cho ông tiếng ác, rõ là bất công.
Gió cát đêm nay hứa sẽ thốc qua chỗ tôi
sẽ dựng thành bão dữ, trong bản tin khí tượng vừa cảnh báo
Tôi chỉ kịp dựng lại trịnh trọng cổ áo
như lịch sự đón chờ
tiếng gọi tìm huyền thoại của hối thúc lương tri
có vài người mượn đời nhau như thế
trời vì đâu mà sám hối
tôi gào lên, đánh thức cả hồn việt đương mê ngủ (nơi tôi)
Trong khi người dân ở xứ sở này, họ
(thẩy đều) hết sức bình dị…
Có ai đứng trơ trọi trong thung lũng chó
Giọng hú của dân thiểu số
Vỗ tay xuống thần kinh của cát
Làm rối tung hiểu biết
tôi dắt mình ra khỏi cơn say đêm qua
những câu hát đêm nghiêng người làm vai trầm hằn lên dấu tích
tôi và đôi mắt xếp hàng trên con đường góa bụa
Bình Luận mới