tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Như gió trăm ngón gieo hạt giống
anh lao vào em,
hay, như mặt trời buông mình mỗi sáng
vào những vòng ôm hồ trần trụi nước xanh.
Kiên thấy đôi chân mình cứ muốn trượt đi mãi theo những triền đất. Những thân cây nâu xì, vữa nhựa trắng thâm lại như màu gỉ sắt. Cao su bạt ngàn hát khúc hát trĩu nặng trách nhiệm: 30 năm mới hết một đời cây. Tiếng đại ngàn gầm gào, tiếc nuối: mới được nửa đời…
tôi nghĩ đến hình ảnh mình đi chân trần về quê
trên con đường rộng
trải hắc ín
hơi nóng bốc nghi ngút khắp mặt đường
canvas lòa nhòa dày mỏng nhớ
gai nhọn đỏ nhức ray rứt xa
xám trắng trăng chiều ga đà lạt níu dốc nhà thờ
palette đi vạn dặm để chỉ vẽ một chốn
Bầy côn trùng của rừng bỗng trỗi dậy lúc nhúc
Như lão thầy pháp vừa sái đậu thành binh
Lúc nhúc cạy cựa
Gặm nhấm chiếc hộp đen tiềm thức
Và khi đã có đủ thời gian trôi qua, người ta sẽ nhắc đến những dấu vết của chiến tranh như những sự tàn phá của thời gian, mà không còn nhìn thấy cái bàn tay tàn bạo của con người hoặc không còn nghe thấy tiếng dẫm đạp của những bước chân thù ….
tôi quyết định đi qua cây cầu treo trên vực
về hướng mặt trời lặn
em sẽ đi ngược lại
bọn chúng em dán đầy biểu ngữ lên tường, vách cấm-không-được
lên cửa sổ nhìn ra độc lập
lên đôi mắt mù trong tòa án
trên lưng còng chế độ
Cảnh tượng giết thú man rợ ngay bên cạnh nơi thờ phụng thiêng liêng để “phục vụ” khách hành hương cho thấy mặt bằng văn hóa nước ta đã sa xuống quá thấp, nếu không muốn nói là đang băng hoại.
Sớm mơi tắm nước Hậu Giang
Út nhỏ mơ màng đã biết
Cá linh bơi ngửa trong lòng
Há mỏ chờ bông điên điển
mở chiếc liếp phương đông cho mặt trời nổi giận
bằng những nhát kim xuống ngày
vá lại người sau cuộc cưỡng chế hôm qua
Tôi nom giống gã lỡ vận
cùng đường
hơn một tay chơi
thị thì hiện giờ trong trẻo
Thằng Thước hôm qua về đòi vác dao đâm mẹ nó, vì biết bà cụ vẫn còn mấy chục ngàn trong người nhưng nhất quyết không chịu đưa cho thằng con tàn hại. Người ta đến bắt nó, bà mẹ lại nhất quyết không chịu ký vào giấy để nó được đưa lên trại. Đi trại mà không có người thăm nuôi thì cũng phát bệnh mà chết sớm.
Hãy xem tôi trình diễn thú tính
Lỗ tai tượng đất mọc đài hoa
Những điều vô nghĩa sa sút ý nghĩa
Sao lòng người vội tận thế?
Ta vẫn còn đây hào khí tiền nhân
Đừng che giấu nữa trùng khơi trong khóe mắt
Lệ đã tràn đại dương
Con hãy lấy tập vẽ của con, cọ vẽ và màu nước … hòa màu xanh lá cây (gruen), thật nhiều, với màu trắng (weiss), màu của hơi sương và hơi nước và tô thêm màu xanh nước biển (blau), 2 phần màu xanh lá cây và một phần trắng xanh (bleumarin) … thì con có thể thấy được phần nào màu xanh của mùa Thu [Huế.]
Đợi chết trong những nguyên âm của Rimbaud
Đợi chết trong những tiếng hú của Phạm Phú Hải
Mùa địa ngục kéo dài đến bao giờ?!
ai có thể ôm bóng mình khi cái bóng chẳng bao giờ có thật
dù từ ngón chân bóng cùng mình rong ruổi?
Anh quỳ xuống: anh nhìn trái đất,
cỏ,
những côn trùng,
những cuống lá bé nhỏ nảy nở với những màu xanh.
Khi Kim Lan giới thiệu Mai Lan, tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe nói cô bé này sinh ra và lớn lên tại nước Đức mà từ cách chào hỏi đến khi trò chuyện với tôi, cháu luôn sử dụng tiếng Việt đặc sệt giọng Huế rất thuần thục để trả lời.
Kể từ giờ hễ giấc này tôi là một oan hồn
chắc chắn
ngồi thu lu trên chân mày
vây quanh các thằng chữ sút gọng
Trong giấc ngủ tôi cố làm mới thơ
Họa hoằn lắm chỉ làm mới cái vỏ bọc
Những con chữ nhìn vào mặt tôi
Ngầu
Trong bóng đêm, ở truồng, mũi bóng
Hạ bệ nhau giữa hiện trường không có liên lụy của vải vóc
Rồi giả bộ té xuống vũng tương cay nóng màu mè của trạng thái
Dửng dưng ngay cả khi đi cùng người tình khác vào đúng căn phòng khách sạn mà trước đó ả đã qua đêm với người khác.
Cơn bệnh thế kỷ hầm hập như tỏa ra khắp nơi trong thành phố này, người ta thích nói đến vấn đề đạo đức nhưng nhiều khi lại làm ngược lại.
biển khởi đầu một rạng đông
nét thơ
suối nguồn giấc mơ hy lạp
những đóa hồng tím nở một không gian im
này ta hỏi
em nói gì bữa trước
da hồng ngọc cháy lời của lửa
ngón tay buồn rụng mất cái vân tay
Bình Luận mới