tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
đêm qua nàng tiên cá cho đi vài giọt nước mắt
giấc ngủ mặn
khi những bàn tay không thể cởi trói cho mình
và tên cướp biển hoàn lương bằng tình yêu tưới nước
vạch đen sừng sững khối thép đan kết não bộ vào khoảng trắng lặng mơ
gọi mùa thu new york lá phong vàng rơi giữa âm rền trong lòng đất
và cao ngất ánh đèn khuya
máu rớm rỉ cùng khắp
hai tay gã bị trói ngoặt phía sau
ngồi xếp bằng kê đầu trên thớt
cam chịu
tôi ngồi dưới bóng nàng
gió Hạ ùa mát xương rồng dĩ vãng
ánh mắt nàng mua chuộc ghen tương tôi
tôi lập thể
-Đại gia bắc kì dám nghĩ dám làm: nghĩ mình là chó
-Yêu một cô gái, được khuyến mãi 2 màng trinh
-Tẩm xăng rồi làm tình với lửa
Ngay khi có đầy mũi tên, không ai sống nổi nơi xứ sở ấy,
nên họ đem nó vào bức tranh ảo giác
rồi phác họa ra nàng hoàng hậu tiên: khúc hát
ngày không nhớ nổi bước chân mình
khi dày cộm những thói quen nhiễm mặn
chỉ có tình nhân bất chợt nhớ mình
Ngày cuối tháng tám
biên giới có và không
mọi hiện tượng đều thay đổi
chúng ta chẳng sở hữu điều gì
Huyết quản bên họ nội Chúc có máu lang bạt. Ba miệt mài đó đây, ngược xuôi Nam Bắc. Chú Đức hành nghề dắt trâu, mỗi năm vắng nhà ròng rã suốt mùa mưa. Tháp tùng theo chú lần vừa rồi, Chúc còn biết thêm chú có thói trăng hoa, phóng đãng.
Báo chí đăng trang 4 tin sốt dẻo
Tay tiến sĩ lên núi Yên Tử nhập đồng, làm thơ thiền
Con nít hàng xóm chơi trò thiên đàng, địa ngục hai bên
biết đau những lằn roi sáng hóa
vệt bầm tím cơ ngơi
cơ phận này ai đắp nên lời
chữ như đinh đóng chặt ḥòm thiên cổ
Đây là bài viết thứ hai tiếp theo bài “Lưu Vực Sông Mekong, Địa Bàn Thách Đố của Hoa Kỳ”. Bài thứ nhất được phổ biến cách đây 4 tháng [04/11/2012], nay lại có thêm sự kiện mới khi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đưa ra một chương trình mở rộng…
Con chim mùa đông hót âm ột
Trời mùa đông xám i e
Cỏ lá mùa đông mắc dịch oèo uàng
Tôi đi lượm rác mệt è ề
Đàn voi trận rống gạch đá sắt thép tượng thiêng bảo tàng tv rễ cây cỏ dại báo chí rối tung
Đang đè tôi ngợp thở khi cố gắng nhào lộn trong mơ cùng nụ cười apsaras
Nguyễn Mộng Giác đã là cái điểm son đẹp nối kết chúng tôi và nhiều bạn văn khác ngồi lại chung với nhau trên một tấm chiếu văn học … [đó] không phải là một tấm chiếu … xưa người ta thường trải ra cho những quan viên … [mà] là một tấm chiếu được trải ra trong lòng yêu văn chương của người Việt khắp nơi …
những cái tên do tôi tưởng tượng, vẽ vời sự quen biết thân thiết
như có thể chạm vào những chỗ rất kín đáo
thật ra dưới những rậm rạp của đám cỏ lau mềm mại
Ta cũng đã từng rời bỏ mình trong cơn điên loạn
Và từ chối tình yêu
Nhưng loài người chưa chết
Và mặt trái của linh hồn không bao giờ hiện hữu
Thiên Thần ngày xửa nhiều lắm
Nhiều như đàn muỗi mòng.
Lúc tối trời nhá nhem
Nó bay ra tua túa.
Bấy lâu nay vẫn phải tha [đám con không cha] đi gửi các nhà trẻ Hợp Lưu, Văn, Thư Quán Bản Thảo; … nội trú Văn Nghệ, Thời Mới, Hồng Lĩnh; hoặc lây lất trong các trại tị nạn Da Màu, Dutule, Đặc Trưng, Ăn Mày Văn Chương, Mượn Dấu Thời Gian…
Đang giữa mùa hè mà nhà xưa lạnh ngắt
Tiếng hàng xóm không đủ khêu đèn
Đêm ma trơi khắc khoải
Khiến mảnh vườn rộng thêm…
tôi nhận ra trong nét vẽ đêm
những người đàn bà ngược đãi mình bằng cơn mộng ngọt
ánh sáng lân tinh bật lên từ câu thề ngày cũ
giấc chiêm bao kể lại câu chuyện về điều trắc nết
Này em bóng đen
Gần anh như nỗi nhu nhược trần truồng
Sợ hãi
Gần anh như chẳng phải là mục tiêu của anh
Bình Luận mới