tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Vâng, bạn đọc, nhất là bạn đọc có nghề viết văn hẳn ai cũng biết hạn chế của ngôn ngữ Việt, đôi khi cái bức xúc do nó gây ra cũng khốn khổ như thiếu cơm ăn áo mặc. Vì vậy, tiếng Việt có thể được coi như một nhân vật sống động của [Những Mảnh Hồn Trần].
cái phôi của cái chết
cứ mãi mọc dần lên
và làm sao nó chạm được tới bầu trời
không gian nặng trĩu những cuộc đào thoát tôn giáo.
Gió gãi vào lưng đêm
Để lại vết hằn vô sắc
Xước lạnh nỗi mình cô đơn
Ngón tay gió
Sống tới từng tuổi này
thực tình tôi chưa bao giờ
có ý định nuôi mèo
hoặc nuôi chó
Rilke nói đúng, con người ta sống ở đời là đi qua hai chặng, chặng hai là sự nhìn lại chặng đầu. Nhà thơ Bùi Giáng gọi sự này là ‘song trùng nhị bội’. Anh đã nhìn hai lần [hay ba, hay bốn ?], để có những truyện ngắn, và hai cuốn tiểu thuyết đầy đặn, sự đọc lại những gì anh có chắc còn lại ở tôi nhiều năm.
action/action/action
dẫm đạp chạy trốn thế giới mộng mơ không đuổi kịp
cuống cuồng gọi mời lời ly biệt
canvas khuôn vải liệm long lanh nét chết bỏ lại tiếng kêu
Khi mặt trời ngộ độc khí quyển
Căng cứng nhiệm vụ phá đám ước mơ
Hóa thành tòa nhà cao hơn nửa thế kỉ
Đựng đầy trực giác vĩ mô
Nổi lên một số người có nhu cầu nhiều hơn về niềm hứng khởi và niềm hạnh phúc dành riêng cho họ. Họ bắt đầu xây những con đường cá nhân dẫn đến niềm hạnh phúc, và những cái TÔI cá nhân bắt đầu sống một cuộc sống tùy tiện, muốn đạt đến niềm hạnh phúc thánh thiện bứt mình ra khỏi cộng đồng…
buồn ấy khôn chia được
chỉ có chung nhau một trời mưa
mà khôn che được nhau rồi
sang bớt qua đây
mai ninh
truyện và tim mắt cay
từng qua đây lũ đồ vật không còn
hoàng hôn sâu dưới áo tắm
Tôi đã không thể tham gia cuộc biểu tình vì tôi đang mang thai, và vì thế tôi có một trải nghiệm cách mạng mà không có hành động cách mạng nào. Lịch sử ôm chầm lấy thế giới. Các Nàng Thơ là những cô bạn gái tí hon.
Tôi bơi về hướng mặt trời
Đường nắng mở ra sáng loá
Núi chồng lên núi
Đảo ôm choàng lấy nhau
cơn gió mọc lên từ thớ vỏ thanh xuân của người đàn ông một đời lầm lũi
trong chuyến đi vòng quanh dấu chấm
sự hư vô bỗng nhiên hóa cánh rừng
Rửa họng ở chung cư Ngô Gia Tự
Em ngã ba tượng đài
Em cơm hộp nhà thờ ngã sáu
Em hết sảy mi cong rau muống
Sang ngày thứ bảy, sáng ra, mưa vẫn rì rào. Nước sông đã dâng cao hơn nền nhà. Rác rến, cỏ mục và xác gia súc trôi lều bều đây đó. Vài hôm trước, lúc nước vừa ngập lé đé hàng ba, má đã hối thúc mọi người thu dọn vật dụng lên gác.
Cũng không hiểu vì sao lại có chuyện đêm – tôi – và những hồn ma
Và cái bóng, một bóng mờ đã chắc gì sự thật
tàn tạ của liễu
sau nhiều tuần lễ không làm sao
lay chuyển tôi được về tính phục tùng
nàng quyết định đem con pitbull cái về
nó tên mae
Có vẻ như màu đen
khi ta thốt lên về nó: màu trắng;
có vẻ như ta từng là một linh mục xấu,
kẻ tin Chúa và cùng quỷ dữ chuyện trò;
Đến lúc, vào một buổi sáng ngồi uống cà phê với Nguyễn Chí Kham, Tạ Chí Đại Trường, Hoàng Khởi Phong… Nguyễn Mộng Giác mới lên tiếng báo các anh về quyết định của tôi. Anh Giác khuyên tôi không nên rời Cali, các bạn cũng đưa ra nhiều lý do để tôi bỏ ý định, nào khí hậu bên đó không thích hợp cho sức khỏe, nào sinh hoạt văn học này nọ… vân vân và vân vân.
vâng!
gần hết đời mà tôi vẫn chưa thoát ra khỏi trí óc con nít
vẫn còn hậm hà hậm hực
với đám nhóc cách mạng đỏ băng tay áo
lũ cá sấu trưởng thành trong ao tù chế độ bạo lực
Lưỡi lửa liếm đỏ loè góc báo
Chữ bốc cháy từng hàng
Những con tàu đi gieo gió bão
Thềm lục địa chênh chao
Tham cuồng
rỉa lột tận khu
Dân tình gô trói
lũ ngu cống triều
nó chậm chạp leo trên ngọn dừa
ngọn gió thời gian bay qua bộ lông rủ rủ
mắt lóe lên tia hi vọng khó hiểu
hư vô sở hữu những chiếc đinh không gỉ
Ta nhặt lại từng mảnh vỡ linh hồn rơi đâu đó
trên con đường không tên dựng lên tấm bảng cấm màu máu đỏ
trên khung cầu vồng màu trắng mơ hồ
Và trái tim của Wilde
Một người không sống hiếu thảo được với cha mẹ mà nghĩ rằng mình là người có thể yêu nhân dân hay phục vụ nhân loại, thì đó là chỉ là tự lừa mình và dối đời. Yêu nhân loại, yêu nhân dân dễ lắm vì chẳng có gì là cụ thể cả.
bằng chân trần mười ngón giao chỉ
tôi thẳng thắn made in giaochi
mặt trời biết làm gì khi bảnh mắt ra
Bình Luận mới