Bài đã đăng của đ.
Crows over the wheatfield
cái phôi của cái chết
cứ mãi mọc dần lên
và làm sao nó chạm được tới bầu trời
không gian nặng trĩu những cuộc đào thoát tôn giáo.
Triptych
không loài vật nào sẽ không tái sinh
giữa man rợ và văn minh
Loài mẹ
đã mang cả nhà thờ tới
Ikonostasis
Những nhà thương điên rực rỡ
nơi tôi sinh ra
và đứng không sống không chết
bầu trời này quá chậm
raison d’être
trước khi vĩnh viễn
mặt trăng nhọn
một con ngựa cô độc mất đầu
lang thang
và nhận ra hư vô ở ngay tại đó
fugue
hắn tồn tại
hắn muốn ngừng tồn tại
đoạn fugue dài hơn tinh hoàn của hắn
hắn tự tử đi, nối dài thêm đoạn fugue
hai lần thời khắc tới
hãy tha thứ cho tôi
tôi chỉ là một trận máu sống
không hình dáng
vắt vẻo qua ô vuông của tận thế
và chờ đợi chờ đợi
đường ray
một dây điện
sự thủng của những con người hắn đi qua
làm một buổi chiều tự nhiên hư hỏng
hắn nhảy vào ống camera, và bị thiến trong đó
che giấu
da máu là tín điều duy nhất
nhưng phải có một điều gì, hơn thế nữa
như một chuyến tàu
đâm thẳng vào bụng
Chờ đợi những thứ Wittgenstein
không thể nhớ hết được một bữa ăn tối đóng cửa
bọn chúng gặp nhau
đen tối kín mít
đi xe gỗ chạy lòng vòng
Resurrection / Phục sinh
humankind never can forgive homicide
headsmen collapse on their knees
at the time of resurrection
utterances are prayers
in centuries of longing
viridescent sol.
còn lại dấu chân xanh lục của
những con nhân mã đánh son
đi quanh đêm hè mất thăng bằng và chỉ biết nôn mửa
lá
nằm xuống im lìm
hắn và bọn chúng thèm
khát một lỗ mũi – lỗ khóa
lạnh đục nhốt những
âm bước chân quỷ nhàu nát của thời khắc
cubism
họ nhảy valse hắn ngủ
đầu hướng lên cô gái mặc váy đỏ
trái cam
hitler ngồi trên thiên đường
dạ tiệc
k. – nor – h. số 2
kh gầy
tự nghĩ tháp chuông là mình
tự đánh những âm mạnh chói tai
tự khóc
bằng lối opera nửa mùa giữa người với vật thể
tình yêu
nuôi làm gì cho đời thêm chật!
cả một mái tóc mùa thu bồng bềnh linh kinh rơm rớm
nhuốc dơ tâm hồn diễm lệ
Sự đồi trụy của những ô vuông đối với não hắn
gã buồn nôn lại đến
trong hơi sương sa mạc
hắn mở mắt. cơn chóng mặt hình xoáy nhìn thẳng vào não
chóng mặt
chóng mặt
cafe – cách nhìn lẻ bầy
chúng tôi chẳng thấy gì ở nhau ngoài
sự vô nghĩa
ngồi cạnh nhau trong quán cafe
z đánh son vô nghĩa (*)
kh thõng chân vô nghĩa
ex ngủ vô nghĩa
sự lạc loài vô nghĩa
k. – nor – h.
trong một đám tang
x muốn nằm vào quan tài của người chết
đã bắn chết một con chó lẻ bầy
và bảo tôi là con chó
hãy khiêng tôi đi và đừng để bất kì xác nào của tôi thừa mửa trở lại
sang.Froi.d
bọn chúng không thể ra khơi
úp mặt hết vào chậu
và nói lảm nhảm những dự cảm của chúng về một bức tường sẽ mọc lên che kín hết thành phố

Bình Luận mới