(after Beethoven 110)
hắn thiêu hủy
bên rìa thế giới
âm nhạc của hắn loạn nhịp và lôi kéo
đàn ngựa thiến nhảy xuống
giẫm đạp lên thân hình hắn
con ngựa chết, tỉnh dậy vẽ lại tranh Mondrian
mỗi đường thẳng là một lần nhảy xuống vực
những bước chân làm vỡ rìa của khung tranh
nhưng đoạn fugue dài hơn thế
làm vũ trụ nhập một
khuôn mặt của hắn xé nát
hắn bò dậy
vẽ lại tranh Mondrian
tiếng hí còn sót lại là một khối tưởng tượng của hắn tưởng mình tồn tại
hắn tồn tại
hắn muốn ngừng tồn tại
đoạn fugue dài hơn tinh hoàn của hắn
hắn tự tử đi, nối dài thêm đoạn fugue
con ngựa sống dậy, nối dài thêm đoạn fugue
schiele tỉnh dậy, nối dài thêm đoạn fugue
hắn nghe tiếng những mặt trăng tưởng mình là những xác ngựa
bò lan ra khỏi vũ trụ tìm kiếm sự tái sinh
thời gian
dẫn đến sự tái sinh
đoạn fugue nhỏ không còn nghe được
làm sụp đổ nhà thờ lớn
tất cả nên mù,
để không thấy được ánh sáng
sự di động lặng thinh của loài người bị mất mắt
nối dài đoạn fugue
nhà thờ chìm xuống sương mù
sự hóa thân của nhà thờ diễn ra khi đàn ngựa tự bùng cháy mình để tái sinh
thời gian tự hóa thân mình thành một quan tài
đứng không nhận dạng
nhưng đoạn fugue vẫn dài
dưới thời gian không còn thực
tất cả đều điếc để cùng nghe được
một tiếng còn sót lại
âm thanh nhỏ dần
tiếng không còn nghe được
và hắn chảy tràn qua
tận thế.
25.05.10
.