Cũng không hiểu vì sao lại có chuyện đêm – tôi – và những hồn ma
Và cái bóng, một bóng mờ đã chắc gì sự thật tàn tạ của liễu
Mặt trời cháy xì xèo trong đôi tay búp măng màu hổ phách
Cơn trào ngược chua loét rút bòn cái bướu trên lưng
Rạc rời tiếng tru buồn buông thõng nắm tay tuyệt vọng
Đôi mắt lá răm thật chẳng thể nào ngờ cứ quấn lấy
Quấn lấy tôi sóng tóc trầm má mụ mị ngực u bồng
Mây chìm cõng nắng nắng đùa tan xuống quanh
Chồi búp suồng sã em nguýt muộn cõi người ta
Sổ lồng mơn mởn sợi lông măng cong rượn
Lẽo đẽo vực bờ sâu trối chết đáy lưng ong
Thành quách lem lấm lú hồn bím tóc bay
Vốn liếng chợ mê tôi quảy về cơn đau tím
Rưng rưng hương nhụy bóng liêu xiêu
Và liễu hay tóc mượt bồng bay lên
Vỗ quanh miền lá phủ phê tôi
Liễu quanh quất bóng u hình
Vắt cạn rừng khô tiếng khóc
Khuất lấp tôi lửa quến rù
Khát thèm cơn hư hão
Bế bồng cánh phiêu du
Chạy ù chân cao thấp
Liễu anh vẫn chắc
Em
Về
…
.