tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
16 bài thơ bằng năm ký tự ngôn ngữ được trân trọng trình bày xen lẫn với những thư pháp năm ký tự ngôn ngữ. Mỗi một trang trong tập thơ, dù ở ngôn ngữ nào, cũng cho thấy sự nâng niu của những người thực hiện nó. Từ điều này cho tôi ý nghĩ là Lê Anh Hoài cố tình cho người đọc…
chòm xóm qui tụ, những nội cảnh, mái nhà, những đường máng xối màu chì, những vật cụ thể
những dạng hình cày xước – những quả đồi – đi-va đầu hói
“Ở Tiệp Khắc chắc kinh khủng lắm.”
Ông ta gật đầu – và ngừng ở đó. Bà nhìn khuôn mặt thông minh đầy linh hoạt của ông ta, và nhận ra rằng khuôn mặt ấy khép kín trước mặt bà và bà tự hỏi vì sao vậy. Ngay lúc đó con chó của bà đi vào phòng.
con mèo nhà hàng xóm bỏ đi 3 ngày, về ngủ mê rơi người xuống đất
con mèo nhà tôi chẳng bỏ đi ngày nào, cứ 0h ngồi liếm đêm
con sói đỉnh núi bên, trăng tròn, lại chằm chằm nhìn xuống vực thẳm
nắng tắt chỗ nàng nhưng vẫn ngẩng cao mặt
nàng nói “. . . cảm ơn với câu
chữ
ông gieo vào lòng chắc chắn
một mình tôi chở bình minh đi
như người tài xế xuyên bang chở hàng hóa nặng nề
nhiều ngày, ngủ gục trên tay lái
khi dụi mắt thức dậy thấy mùa thu đã về
Không biết Cẩm có tưởng tượng quá đà không, vì lúc chị Châu uốn miệng theo giai điệu, nét mặt chị lạ lùng như vay mượn của ai khác. Hai mắt chị khép hờ. Đôi hàng mi cong rậm tự nhiên nhấp nháy như bộ mày một loài bướm đêm. Gò má chị đổi sắc hồng. Cánh mũi phập phồng lấy hơi.
Tất cả đã sẵn sàng
Có người mang đàn địch
Có người mang thau giặt
Có người mang nồi đồng
Mỗi sáng mỗi ngày xác chuột chết
vất đầy trên đường phố: Trở thành
bộ mặt văn hoá của thành phố
háu ăn này. Xác những con chuột
Tôi bơi nhẹ nhàng trong màu xanh đại dương đang quánh đặc lại như thạch trái cây mềm mát, ngón tay rờ chạm vào những cảm xúc, cái hôn của mối tình đầu, một lần lỡ chuyến tàu sự nghiệp, cảm giác bị bỏ rơi, nỗi phẫn uất nghẹn thở… như những vỏ sò, trai ngọc nhiều màu sắc nằm rải rác, hay một nhành san hô đang sống biết rụt lại.
không loài vật nào sẽ không tái sinh
giữa man rợ và văn minh
Loài mẹ
đã mang cả nhà thờ tới
trong lặng yên và ồn ã
tôi bị hỏa thiêu bằng câu chuyện của những ngón tay
ngón tay cười
khóc tiếng chim di đầy ngụy biện
Ba tôi là một nhà chính trị thất bại. Ông … tin tưởng sự lương thiện sẽ đưa đến kết quả đúng đắn. Ông ở tù qua nhiều chế độ …. “Có lẽ” giấc mơ của ông đã muốn trao lại cho tôi. Và tôi rất sợ hãi chính trị. Và tôi rất không tin tưởng vào kết quả của bất cứ những ai đại diện cho Thượng Đế.
Mặc cho khuôn mặt một nụ cười
Nhân danh ao nước lã em tự phong hậu và đưa tâm hồn tôi lên đoạn đầu đài
Quả nho xanh thích chơi trò đốt hình nhân thế mạng
nạo vét vô tuồng phế thải
kiệt quệ đồng lân
kẻ cắp xuống chợ bần thần
đồng xu đỏ mà mắt tượng
Người chép lại có trình độ dễ được giới thưởng ngoạn ngưỡng mộ và hoan hô. Người sáng tác muốn được như vậy phải chờ cho đến khi những điều họ khám phá được chấp nhận bởi số đông thưởng ngoạn…
Nâu từng sợi lông và ám nồng mùi đất
Thơ tôi là con chuột chũi
Từ lỗ nẻ chui ra
Biển đã thiếp ngủ
hay hành tinh nầy vẫn thức.
Những chộn rộn của con chữ thơ
hay những chộn rộn của tôi.
Một trong những chương ít được biết tới trong lịch sử chính trị của thế kỷ 20, là những người trong ban vận động cho Kennedy [vào năm 1960] đã bí mật trả tiền cho một người lấy tin và xếp đặt một vụ trộm giống như vụ Watergate để phá cuộc vận động của Nixon trước ngày bầu cử.
Chim cha và mẹ mang mồi về thấy chân con gãy, nằm dật dựa, chẳng đứng nổi, bèn bay vù đi xa tít tìm hái thuốc quý. Lúc về tổ, chim cha và mẹ nhai nát những lá thuốc quý nhào luyện cùng nước bọt của mình để đắp vào chân con. Mọi hành động của chúng không qua khỏi những cặp mắt…
bữa nỗi buồn bỏ đi
không tìm ra cái cớ để cười cho những lỡ dở
nhúm gió chòm mây đi lạc cũng chẳng thấy vô duyên
Bình Luận mới