Trang chính » Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Nhận Định Email bài này

Nửa thế kỷ chính trị chơi bẩn


♦ Chuyển ngữ:
2 bình luận ♦ 19.06.2012

[Nguồn: “A half-century of political dirty tricks của Mark Felstein, The Washington Post, January 14, 2011]

 

 kennedy_nixon_1960
Kennedy (trái) và Nixon (phải) trao đổi vài lời sau cuộc tranh luận trên đài truyền hình
trong mùa bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ năm 1960.

Ngày 20 tháng 1 nửa thế kỷ trước, Richard Nixon không thoải mái đứng tại khán đài trước Quốc Hội Hoa Kỳ, chứng kiến đối thủ của mình là John F. Kennedy tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Nixon lẩm bẩm: “Chúng ta thắng, nhưng chúng nó ăn cắp của chúng ta.”

Thật vậy, những trò bẩn đã giúp đánh bại Nixon còn quỷ quyệt hơn là chuyện nhồi phiếu như đã được phơi bầy(1). Một trong những chương ít được biết tới trong lịch sử chính trị của thế kỷ 20, là những người trong ban vận động cho Kennedy đã bí mật trả tiền cho một người lấy tin và xếp đặt một vụ trộm giống như vụ Watergate để phá cuộc vận động của Nixon trước ngày bầu cử.

Truyện bắt đầu vào mùa thu 1960, khi ban vận động của Kennedy tung tin rằng Phó Tổng Thống Nixon đã bí mật nhận tiền của nhà tỷ phú Howard Hughes, chủ nhân những cơ sở kinh doanh trải rộng khắp nơi mà việc làm ăn tùy thuộc nhiều vào những khế ước và móc nối với chính quyền. Các ký giả của báo St. Louis Post-Dispatch và tạp chí Time đã làm rõ thêm về những lời tố cáo, nhưng các chủ bút của họ sợ công bố một thông tin nổ như vậy vào những ngày cuối cùng của cuộc vận động tranh cử sát nút.

Vì thế, anh em nhà Kennedy kiếm hai nhà báo cấp tiến năng nổ, là Drew Pearson và Jack Anderson, người đã từng tấn công Nixon vào thập niên trước. Anderson thú nhận, đó là “một đòn ác của báo chí khi âm mưu với đám tay chân của Kennedy để giúp chúng tôi kiếm tài liệu từ đối thủ của họ,” nhưng đạt công đầu trong việc hạ Nixon thì quá hấp dẫn để bỏ qua.

Anderson tạt qua văn phòng tại Washington của James McInerney, luật sư của Kennedy. Anderson kể lại: người của Kennedy đã lôi ra “một bọc nhỏ xếp đặt ngăn nắp mà tôi đã đọc ngấu nghiến” với “một niềm tự hào mà chỉ nhà điều tra chuyên cần mới có thể biết được.”

Tài liệu mật cho biết bằng cách nào Hughes đã cung cấp cho gia đình Nixon $205.000 (tương đương 1,6 triệu đô la ngày nay) qua tay nhiều trung gian, kể cả một trong những người anh em của Nixon, để che giấu việc chuyển nhượng. Bằng chứng về sau cho biết phó tổng thống đã tự mình gọi điện thoại cho Hughes hỏi về món tiền, dùng để giúp Nixon mua một căn nhà kiểu Tudor ở Washington, rộng 9.000 foot vuông, gồm 8 phòng ngủ, 6 phòng tắm, một thư viện, một phòng cho người giúp việc và một phòng tắm nắng.

Ban vận động của Kennedy làm cách nào để có được bằng chứng buộc tội này? Bằng cách trả một khoản tiền tương đương với $100.000 đương thời cho một nhà kế toán ở Los Angeles tên là Phillip Reiner, một trong những người trung gian đã được dùng để che đậy vai trò của Nixon trong nội vụ. Reiner là một người thuộc đảng Dân Chủ, mới có chuyện đổ vỡ với những người hợp tác. Cùng với luật sư của mình, Reiner tiếp xúc với Robert Kennedy, người đứng đầu ban vận động của anh mình. Chẳng bao lâu sau, một vụ trộm xâm nhập xẩy ra tại văn phòng cũ của nhà kế toán – và anh em Kennedy bỗng chốc có được một hồ sơ dầy cộm toàn tài liệu mật ghi chép về vụ thương lượng mờ ám của Nixon. (Người hợp tác bất hòa với Reiner báo cáo vụ trộm với cảnh sát, nhưng nội vụ không bao giờ được giải quyết).

Với bằng chứng vững chắc trong tay, phe Kennedy trao đồ dơ cho Anderson.

Truyền thông khắp nước rộn lên những khám phá qua những tin lớn. Tin nóng chính trị gây thiệt hại tối đa cho Nixon và tăng thêm niềm tin của ông rằng kẻ thù của ông trong báo giới và chính giới quyết hạ ông.

Ít hôm sau, Kennedy đắc cử tổng thống với tỷ lệ khít khao nhất trong lịch sử Hoa Kỳ cho đến bấy giờ. Nixon và các cố vấn của ông đã trách cứ vụ scandal dính tới ông Hughes. Dù đúng hay sai, chuyện này cũng ám ảnh Nixon cho đến hết cuộc đời công của ông.

Nixon luôn nghĩ rằng ông thực sự là người thắng trong cuộc bầu cử 1960. Ông gọi nhà Kennedy là “một nhóm hoạt động chính trị tàn bạo nhất chưa từng có” và nói rằng họ “tiếp cận những trò vận động bẩn thỉu với mánh khóe đểu cáng, vượt quá khả năng chỉ trích của nhiều phóng viên.”

Thật vậy, vụ đột nhập ám muội lấy những tài liệu về tiền bạc để buộc tội Nixon khiến ông tin rằng những vụ trộm như vậy là chuyện thường trong sinh hoạt chính trị quốc gia. Nixon thề rằng ông sẽ không bao giờ để bị tóm bất ngờ như vậy nữa, và cuối cùng ông đã thành lập một nhóm riêng của mình gồm những tay tổ chuyên về do thám và phá đám, dẫn đến vụ đột nhập bất thành hơn chục năm sau tại văn phòng Đảng Dân Chủ ở Watergate.

Nửa thế kỷ sau, Washington vẫn sống với dấu vết của trò chơi bẩn ít được biết tới của Kennedy, làm lan rộng “văn hóa scandal” trong thời đại chúng ta, và tiếp tục ảnh hưởng tới chính trị và truyền thông ngày nay.

 

Mark Feldstein là giáo sư về truyền thông và đại chúng tại Đại học George Washington, và là tác giả của “Poisoning the Press: Richard Nixon, Jack Anderson, and the Rise of Washington’s Scandal Culture.

/p

bài đã đăng của Mark Feldstein


2 Bình luận »

  • Lâm Vũ says:

    Như độc giả Anhcam viết, thủ đoạn trong chiến trường chính trị đã có từ thời thượng cổ, chỉ cần duyệt qua những giai thoại về cuộc đời của Cleopatra, thì thấy ngay! Mark Feldstein gọi đó là những trò chơi bẩn ư? Chắc chắn là không “sạch” rồi, nhưng tác giả hãy thử đưa ra một thí dụ về một giai đoạn chính trị tương đối “sạch sẽ”!

    Trở về với câu chuyện cụ thể trong bài. Theo tôi, việc phe Kennedy phơi bày “đời tư” của Nixon chẳng qua là những người “phụ tá” cho ứng cử viên TT JFK đã tận dụng mọi cơ hội để chiến thắng.

    Có muốn trách ai thì Nixon phải trách mình trước. Không có lửa thì sao có khói? Chuyện “đời tư” ư? Chính trị ở mức độ đó thì có gì gọi là “đời tư” nữa đâu!

  • Anhcam says:

    Tự cổ chí kim, ai đã bước vào con đường chính trị, dù đông hay tây, đều có sẵn trong tay nhiều thủ đoạn, tất nhiên làm sao tránh được những trò bẩn thỉu ! Điều cốt lõi cuối cùng, kết quả đem lại hạnh phúc và ấm no cho toàn thể dân tộc thì coi như họ đã thành công và đáng được vinh danh. Ngay như lịch sử dân Việt mình vào đời nhà Trần, mấy ai không biết ông Trần thủ Độ ? Nhưng nhà Trần đã đem lại vinh quang cho xứ sở!

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)