Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Linh dược cho con người

 

 

 

Rốt cuộc rồi tôi cũng đã nhìn thấy lũ rắn độc dưới cái tổ chim. Hình như là tổ chim bìm bịp thì phải. Thân chim có màu nâu mà quê tôi gọi là chim mặc áo già. Tôi chả biết đọc thế nào cho đúng, “bìm bịp” hay “biềm biệp” dù phải viết đúng chính tả là bìm bịp. Người miền Bắc đọc đúng âm “bìm bịp”, còn dân miệt dưới tôi cứ nghe đọc thành “biềm biệp”.

Ở quê tôi người ta vẫn truyền miệng cho nhau nghe chuyện “thần dược biềm biệp”. Hổng phải ngụ ngôn của “La phông tên, phong tiếc” gì đâu. Cũng hổng phải là chuyện đại loại như “con quạ và chiếc bánh sữa” đâu. Hổng phải quạ mà là bìm bịp. Chuyện kể như vầy . . .

Khi con bìm bịp mái đến kỳ đẻ trứng, tổ của nó làm trên nhánh cây um tùm. Và như trình tự rất bình thường, sau thời kỳ ấp ủ nóng của chim mẹ, trứng lần lượt nở ra con. Lúc con còn non, hằng ngày chim cha và chim mẹ thay nhau bay đi, bay về tìm tha mồi về mớm cho con, như lúc ta còn bé thơ mẹ vẫn thường nhai nát từng ngụm cơm bón cho con. Chim con lớn một chút, thấy tương đối đã an toàn, hằng ngày cả chim mẹ và chim cha cùng bay đi tìm tha mồi về. Chỉ đợi đến lúc đó, những tay chuyên môn bắt đầu trèo lên tổ bẻ gãy chân lũ chim con đang chờ cha mẹ tha mồi về.

Chim cha và mẹ mang mồi về thấy chân con gãy, nằm dật dựa, chẳng đứng nổi, bèn bay vù đi xa tít tìm hái thuốc quý. Lúc về tổ, chim cha và mẹ nhai nát những lá thuốc quý nhào luyện cùng nước bọt của mình để đắp vào chân con. Mọi hành động của chúng không qua khỏi những cặp mắt đang theo dõi của những kẻ chuyên nghiệp. Đợi cho vài hôm khi chân lũ chim con đã lành. Ngay lúc chúng vừa có thể gượng đứng lên, những tay chuyên nghiệp lại mò lên tổ bẻ gãy từng cặp chân lần nữa.

Chim cha, mẹ về lại bay đi tìm thuốc nhai đắp tiếp cho con. Lần nầy khi chim con vừa  lành chỗ gãy đứng lên, người ta đã kịp đến bắt hết chúng về cắt lấy tiết cho vào rượu bán cho những người tìm mua chút bổ. Thân xác chúng được vặt lông, ngâm tươi vào những bầu đế nếp để bán cao giá. Chúng vô tình được quảng cáo là món rượu thần dược chuyên chữa lành chứng trặc, gãy xương cho con người!

Lâu dần, vì bản năng sinh tồn, bìm bịp chắc cũng kịp hiểu ra họa hủy diệt của chúng từ phía con người. Chẳng biết từ lúc nào, sau khi làm tổ để chim mái chuẩn bị vào nằm ổ, con chim trống bay vào rừng tìm tha những loài rắn cực độc về thả quanh gốc cây ấy. Có lẽ chúng hy vọng lũ rắn sẽ giết chết những người còn nuôi hy vọng đến bắt chim con. Tuy nhiên, thật hỡi ơi! Thời kinh tế thị trường xã nghĩa, cuộc chạy đua hụt hơi vì cơm áo gạo tiền, người ta không ngần ngại bắt chim con và tiện bắt luôn lũ rắn độc. Hũ rượu bổ bây giờ tính bằng vàng và được thêu dệt đủ mọi loại công hiệu nào bổ khí huyết, nào “ông uống bà khen”. Các bà nghe khoái lỗ nhĩ nên không những kêu người vô nhà làm rắn tại chỗ, làm bìm bịp ngâm rượu tại chỗ, còn tăng cường cho ông xã nhà chung rượu pha tiết rắn, tẩm bổ cho ổng được việc. Khen đâu chưa thấy, chỉ thấy ông xung lên, ông uống vô độ, cuối cùng ông chui vào quan tài nằm thẳng cán cuốc để bà một mình, khóc thê thiết câu tiền mất tật mang.

 

Ngày nay bên quê nhà, bất cứ làm gì, sống ra sao phải cố để được người đời liệt mình vào hàng “sành điệu”. Sống phải biết chơi mới “sành điệu”, phải biết hưởng mới “sành điệu”. Giai cấp mới phải biết bán cả Tổ Quốc cha ông, phải biết chọn mình làm chư hầu để ăn để chơi, thế mới là “sành điệu”. Giai cấp mới phải biết cướp thật nhiều của dân, hút máu dân (cho dân la lết ăn mày) để mình thật giàu sang mới “sành điệu”. Giai cấp mới phải biết chơi gái trinh tuổi teen mới “sành điệu”, phải biết bán phụ nữ sang nước ngoài (làm đĩ) để thu thật nhiều ngoại tệ về thụ hưởng mới “sành điệu”. Phải rút rỉa cả của những bà mẹ quê (cho mẹ thành dân oan lê lết kêu gào đầu đường xó chợ), trong khi mình ngồi ngất ngưởng trong nhà hàng, khách sạn hạng sang, thụ hưởng đến thừa mứa mới là sành điệu. Tăng học phí, tăng giá sách vở, tăng giá chạy lớp chọn, chạy trường điểm, dồn cả thế hệ trẻ thơ vào cảnh thất học, lê lết bán vé số, móc bọc, giựt dọc, cướp ngày. Trong khi con cái của giai cấp mới phải được du học Mỹ, Anh, Pháp, Đức, rồi trở về làm ông nầy, bà nọ ngồi trên đầu trên cổ dân lành, hút máu dân lành rồi nhổ toẹt lên đầu họ, thế mới là “phong cách của giai cấp mới, của lũ sành điệu”.

Thời buổi hiện nay dân lành bị dồn đến đường cùng của khát đói, vì thế trên quê tôi người ta không còn đủ kiên nhẫn chờ bẻ gãy chân và bắt lũ bìm bịp con đã được chữa lành nữa. Họ đã làm bẫy bắt toàn bộ những con bìm bịp lớn, và tận bắt các loại rắn từ cực độc đến những con rắn bông súng hiền lành. Hằng ngày họ phải làm sao có đủ hàng cung cấp cho người dân và các nhà hàng trong những thành phố lớn. Họ phải kịp cung phụng cho giai cấp quyền thế, trưởng giả mới, hầu có thể nuôi đủ miệng ăn trong gia đình.

Con bìm bịp sắp tuyệt chủng rồi. Một ngày không còn xa nữa, câu chuyện bìm bịp nầy sẽ được kể như ngụ ngôn hay thần thoại. Và được bắt đầu bằng: Vào thuở xa xưa kia, trên vương quốc của lũ quan tham . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)