tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Nhưng đâu, làm gì có một hành tinh nào khác trên vũ trụ nhỏ nhen ích kỉ này. Những ngôi sao chỉ là những dấu chân vặt vãnh của chính hắn mà thôi.
Sau những chuyến lưu lạc đầy dụng ý của ai đó không phải hắn và cũng không phải em, hắn lại trở về tìm em.
cán chổi nghiến răng lội giữa rừng dùi cui
lớn khôn bầy trí tuệ
ấu. trẻ. già 3 chặp
bẫy về đâu thai nhi
làm người không sợ hãi
Nàng hơn một lần cho ta mật đắng
Ta cũng kịp chìa chung rượu quyên sinh
Để thấy trong cuộc rong chơi nầy
Bờ môi rất nét, khuôn mắt to mơ mộng, trên mặt dát một lớp vàng mỏng với những hoa văn chạy viền xung quanh, có thể gọi đó là một đóa hoa.
Hàng đêm, khi đi ngang qua phòng khách, bao giờ cũng thấy nàng, lúc ẩn hiện mông lung trong ánh đèn mờ ảo.
thật không may bạn là một cú pháp, một cấu trúc đảo ngược, một từ bị bẻ cong đến nghẹt thở
bạn bị xích vào nó như người nông dân bên đống đổ nát và một cái xẻng để đào
có con cò con vuốt lưng mình sau buổi kiếm mồi mệt lả
cái lưng ong mỏi rời
hay là đêm đã giậm châm quá mạnh?
gỡ sợi tơ vàng tìm dấu chân con tằm nhỏ
ươm giấc mơ chiều với nắng
nhặt được gì cho ngày hạ xanh xao
Nhưng Nguyễn Man Nhiên là một gã lãng du, nên tập thơ không chỉ là gió và đêm. Còn bao nhiêu điều kì thú mời gọi. Cả sự bí ẩn của đêm, cái man dại phóng túng trớ trêu của gió,… và cả những gì khuất lấp phía bên kia đêm, phía bên kia gió nữa.
đố ai thả nứt nẻ vào bình để hoàn nguyên qua cái kén
đố ai chưng cất được giọt nước mắt trong đêm không từ tiếng xót rơi
Trăm lần như một, nghe chuông, Cẩm không khỏi liên tưởng vuông mặt sắc cạnh của vị sư trú trì. Hai lõm mắt ông sáng ngời dưới cặp chân mày rậm, cong queo vài sợi bạc, dài gần chạm mi dưới. Tai lớn, đế cụt ngoẵng, liền với quai hàm bạnh, ánh xanh chân râu xuống tận chiếc cằm ngang.
anh thèm liếm khắp người em
như con chó con khát tìm vú mẹ
ngày vừa mở mắt
loi choi trong chiếc ổ sau nhà
Tiếng thét đàn bà
trong cơn đỉnh điểm
chẳng ai ngờ xé toang vọng thức
đến man dại như thế
Thế là ngựa sau những ngày bon chân đã mỏi và ngã. Cuối cùng ông cũng đầu hàng bệnh tật, buông tay chèo nằm xuống qua những mùa lũ giông kinh động. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã tìm được nẻo về tỉnh thức khi đối đầu những cơn mộng dữ đời người hệt như cái tên của ông vậy.
Với những người viết, sự gặp gỡ chỉ là cơ hội để kiểm chứng giữa văn và người. Bởi họ đã quen biết nhau qua tác phẩm. Nhưng Nguyễn Mộng Giác đã đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Trong giấc mơ sâu, anh chắc chắn mình với nàng đã từng quen biết. Nhưng từ khi nào đây? Anh mới qua Nhật hơn ba năm nay còn nàng thì chắc chưa lần nào sang Việt Nam cả. Mấy buổi sáng hôm sau khi hai người nhìn nhau, bất chợt anh thấy nàng khoác một chiếc áo len mỏng màu đỏ…
Tay cầm nắm huy hoàng
Tọng vào trong cổ khan
Tay cầm nắm que nhang
Cắm vô não độc tài
hệt kẻ suốt đời dụng ngôn từ như sức mạnh
ngó về phía đông vùng vịnh . . . nơi đó
khu mộ tốt
metro ngược bay về không gian hòn cuội
cháy trên kệ sách
vàng nâu và vạch máu
canvas trừu tượng trí xanh
Cô La Noue người Giao Chỉ có tên Việt là Thúc Tâm, trung niên độc thân ăn mặn, miễn nhiễm với chủ nghĩa tiêu dùng, thoải mái sử dụng bao nhựa các kích cỡ, không màng đến chính trị, quan tâm đặc biệt đến các nguồn văn hóa và sắc tộc, vẽ, viết văn, có một số tác phẩm…
Anh giấu gì trong những chiều trống rỗng
Một thảo nguyên xanh hay một trời mây trắng
Giấu vó hoàng hôn
Thuở tung bờm lướt gió
ở trên đầu tia nắng
em mặc chiếc áo dài
bầu vú rúc trong mây
địu mặt trời lên.
Một chiếc bàn kê trên đảo, hậu cảnh có thể là một tấm bạt, hở biển
ngày rấp ranh tuổi trẻ và đất nước lão suy, để thoát một người đắm say viết
Giác ơi nhắm mắt rồi sao nhắm mắt đi vào
hư vô đi vào trăng sao dù mùa biển động
biển động rồi kia em đừng tìm kiếm nữa
không còn con dã tràng nào đâu và hàng thùy dương reo
Bình Luận mới