Ngươi như ly rượu mạnh
đốt cháy ruột gan
nhưng làm ấm trái tim ta
giây phút ta ngây ngất trước
vẻ đẹp huy hoàng vương quốc
hư vô của ngươi
giây phút ta như ông hoàng
cử điệu thanh nhã
chuẩn bị đại lễ
bao quanh ta là mặt trời
dĩ vãng rực rỡ nhất
vầng trăng tròn chung thủy
vẫn theo ta suốt đời
dòng sông vừa hồi sinh
trong mạch máu ta
những trang giấy
và những câu thơ
được phục sinh
nhờ chất men ngươi
và nhịp đập trái tim
nồng nàn của ta
rừng thu đẹp tàn bạo
như nhan sắc tình yêu
ngươi con tuấn mã thời gian
làm ta chóng mặt
nhưng ta sẽ cưỡi lên ngươi
để làm chuyến viễn du
thong dong với gió mùa xuân
đang chờ ta bên ngoài cổng thành
28/06/2012
.
Xin chào nhà thơ!
Hãy còn sớm chán cho một cuộc lên đường như thế! Thú thật, tui đã cảm thấy ganh tị với bạn biết bao khi nhìn thấy cái “nghi trượng rực rỡ” của cú lên đường kia! Cảm ơn những bài thơ của bạn, những bài thơ có ma lực kéo tui rớt xuống đất từ những ngọn/ nguồn mơ tưởng. Mà, những câu thơ, đôi lúc cũng ” dữ dội” như những nhát chém, khi dứt khoát, lúc khoan thai, chậm rãi.
(trong bài này – ” rừng Thu đẹp tàn bạo/ như nhan sắc tình yêu”)
“… thời gian
làm ta chóng mặt
nhưng ta sẽ cưỡi lên ngươi
để làm chuyến viễn du…”
Mặt trời dĩ vãng rực rỡ nhất, phải không? Làm sao bạn có thể mang theo những câu thơ/ những trang giấy .. cho lần thong dong cùng gió mùa Xuân? Bao nhiêu
lần rồi, diệu đế tui ngồi ở nhà ga xe lửa, nhớ cái đêm ngâm mấy câu thơ Trường Xuyên…
Bạn đã làm một cuộc “lên đường” với thi ca/ dòng thơ này dậy men còn hơn rượu mạnh.
diệu đế