Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ

 

 

 

Phía sau bức tường
là không gian câm, vô sinh
nhánh hồng bị tỉa cụt
vì lời nguyền của mùa đông
chỉ còn những cây gai
hình như muốn đâm
vào trái tim mặt trời nhỏ
những vết máu loang vô hình
một chút đau
một chút rạo rực trong tim
con sông  trầm uất

sau một mùi hương
là vết nứt của bóng đêm
đóm lửa nhỏ như linh hồn
dĩ vãng còn thơm như xác ướp
nỗi nhớ nào không tự biện chứng?

thinh lặng là ngữ điệu
của requiem cho sự lãng quên
vực sâu là mộ huyệt
thiêng liêng chôn giấu cô đơn

sau một bài hát
là một vùng câm
thầm lặng

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)