Lúc trẻ tôi thường
giấu nỗi buồn như
giấu một khuyết tật
như bàn tay
có sáu ngón
tôi ước thế giới
này vĩnh viễn là
bóng tối đừng ai thấy tôi
như tôi bị ngọng nghịu
tôi ước gì cả thế giới
này cô đơn như
tâm hồn tôi
tôi không bao giờ
cần giãi bày tình cảm
bây giờ tôi hiểu
tôi không cần
phải giấu khuyết tật của mình
vì trái tim, thân cây, con sông
cuộc đời, và mối tình đẹp
khuyết tật như bàn tay tôi
và tật ngọng nghịu của tôi
là ngôn ngữ hoàn hảo
nhất của thơ
và của cảm thông
vì chúng không cần
diễn giải
chúng chỉ cần những
ẩn dụ và ngữ điệu
của sông
của bóng tối
của nỗi buồn