Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ngôn ngữ

 

 

Lúc trẻ tôi thường
giấu nỗi buồn như
giấu một khuyết tật
như bàn tay
có sáu ngón
tôi ước thế giới
này vĩnh viễn là
bóng tối đừng ai thấy tôi
như tôi bị ngọng nghịu
tôi ước gì cả thế giới
này cô đơn như
tâm hồn tôi
tôi không bao giờ
cần giãi bày tình cảm

bây giờ tôi hiểu
tôi không cần
phải giấu khuyết tật của mình
vì trái tim, thân cây, con sông
cuộc đời, và mối tình đẹp
khuyết tật như bàn tay tôi
và tật ngọng nghịu của tôi
là ngôn ngữ hoàn hảo
nhất của thơ
và của cảm thông

vì chúng không cần
diễn giải
chúng chỉ cần những
ẩn dụ và ngữ điệu
của sông
của bóng tối
của nỗi buồn

bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)