Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Về cái danh hiệu “Emigranten”


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 9.10.2012

 

 

 

Về cái danh hiệu “Emigranten”

 

Luôn luôn tôi thấy danh hiệu người ta gán cho chúng tôi sai: kẻ di dân
Chữ đó có nghĩa như loại kiều dân. Nhưng chúng tôi
Không xuất ngoại, vì tự nguyện
Chọn một đất khác mà đi. Chúng tôi cũng không đi
Vào trong một lãnh thổ, để lưu lại đó, biết đâu có thể là mãi mãi
Mà chúng tôi đi trốn. Chúng tôi bị đuổi, bị biếm.
Và không quê nhà nào, một miền lưu đày nào là xứ sở nhận chúng tôi vào.

Chúng tôi ngồi bồn chồn như thế đấy, tiện nhất gần nơi biên giới
Chờ đợi ngày trở về, theo dõi
Mỗi một thay đổi nhỏ nhất bên kia, vồn vập hỏi mỗi người mới đến
Từng tí không bỏ sót. Không quên một điều gì và cũng không bỏ sót một điều gì
Và cũng không tha thứ điều đã xảy ra, không tha thứ điều gì.
Ôi nỗi yên lặng của từng giờ khắc không lừa được chúng tôi. Chúng tôi nghe tiếng rên la
Từ trại giam bên ấy vọng đến nơi đây. Chính chúng tôi
Hầu như cùng lúc với tiếng đồn của những hành vi man rợ, đã thoát ra được
Qua bên kia biên giới. Mỗi chúng tôi
Kẻ đi giữa đám đông với chiếc giày rách nát
Đều minh chứng sự nhục nhã, hiện đang làm ô uế đất nước chúng tôi.
Nhưng không ai trong chúng tôi
Sẽ ở lại đây.
Lời cuối cùng
Còn chưa được nói ra.

 

 

 

Bertolt Brecht

Über die Bezeichnung Emigranten

 

Immer fand ich den Namen falsch, den man uns gab: Emigranten.
Das heißt doch Auswanderer. Aber wir
Wanderten doch nicht aus, nach freiem Entschluss
Wählend ein anderes Land. Wanderten wir doch auch nicht
Ein in ein Land, dort zu bleiben, womöglich für immer.
Sondern wir flohen. Vertriebene sind wir, Verbannte.
Und kein Heim, ein Exil soll das Land sein, das und da aufnahm.

Unruhig sitzen wir so, möglichst nahe den Grenzen
Wartend des Tags der Rückkehr, jede kleinste Veränderung
Jenseits der Grenze beobachtend, jeden Ankömmling
Eifrig befragend, nichts vergessend und nichts aufgebend
Und auch verzeihend nichts, was geschah, nichts verzeihend.
Ach, die Stilleder Stunde täuscht uns nicht! Wir hören die Schreie

Aus ihren Lagern bis hierher. Sind wir doch selber
Fast wie Gerüchte von Untaten, die da entkamen
Über die Grenze. Jeder von uns
Der mit zerrissenen Schuhn durch die Menge geht
Zeugt von der Schande, die jetzt unser Land befleckt.
Aber keiner von uns
Wird hier bleiben. Das letzte Wort
Ist noch nicht gesprochen.
(1937)

bài đã đăng của Bertolt Brecht


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

1 Bình luận

  • thường quán says:

    “Chúng tôi ngồi bồn chồn như thế đấy, tiện nhất gần nơi biên giới
    Chờ đợi ngày trở về, theo dõi
    Mỗi một thay đổi nhỏ nhất bên kia, vồn vập hỏi mỗi người mới đến
    Từng tí không bỏ sót. Không quên một điều gì và cũng không bỏ sót một điều gì
    Và cũng không tha thứ điều đã xảy ra, không tha thứ điều gì.”

    Bertolt Bretch nói về người Đức trong thời Đức Quốc Xã
    Bertolt Bretch đang nói về hôm nay, Miến Điện, Tây Tạng, Lybia và Việt Nam.

    Khi thơ phá vỡ sự im lặng áp bức: không cần thiết để nói “dấn thân”.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)