Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Sự rối bời của kí ức về nước được diễn đạt bởi nghệ thuật siêu thực và trừu tượng (Crossing the Water, Jump, Box of Water,…) đã dẫn dụ người xem bước vào thế giới màu sắc đầy biểu cảm của tác giả, nơi triền tâm đó có nhiều vệt mache hằn lên như những vết thương nhức buốt trở mùa,
điều gì sẽ xảy ra với một cái đầu không có ổ cắm điện hay một con voi đủng đỉnh đi qua thành phố?
mỗi ngày thức dậy phải nằm bẹp xuống sàn…
Thành phố già nua
run lên bần bật tiếng còi cảnh sát
xô vào tôi một gái điếm đang tháo chạy trên đường,
còn kịp liếc mắt đưa tình…
Sớm nay ngắm một bức tranh
Màu rêu rướm huyết sắc xanh ngân dài
Thời gian xõa tóc ngang vai
Chảy xuôi ký ức một vài chân dung
“Ông biết tôi là ai mà. Anh ấy dọn về đây rồi đâm ra say sưa rượu chè, rồi lấy súng, bắn vào đầu, vỡ sọ. Không một lời trăn trối. Tại ông hết. Ông gây ra chuyện đó. Ông đẩy người ta vào chỗ chết. Trời ơi, tôi cầu cho ông cháy tan trong hỏa ngục! Đồ khốn nạn! Tôi cầu cho ông xuống hỏa ngục đời đời.”
Lên phòng, tôi mở giấy và tự tay tổ chức lễ tang cho con chó. Lúc đấy, tôi chỉ biết rằng một đám ma cần có quan tài và vòng hoa. Người đi viếng chính là tôi. Sợ rằng con chó sẽ lẻ loi, tôi đã tạo thêm nhiều con chó khác. Đầu mỗi con đều được buộc khăn trắng.“Mong mày siêu thoát.” – Tôi viết lên giấy. Từng con chó sủa thành tiếng người. Vài chữ bị nhòe. Tôi đã viết ra một bát cơm đầy với đủ thịt thăn, sườn và đốt trước mộ địa. Tôi, và những phần tôi mang hình chó cùng đào đất bằng tay
Hôm qua đi ngang đường Nguyễn Văn Thoại
Tôi thấy căn phòng những ngày cuối cùng
Những khuôn mặt ngác ngơ thất tán
Sài Gòn giờ phút lâm chung
lời đe búa lời xiềng xích lời giọt máu rỉ rên
và những cái choàng ôm sợ hãi
lặng im và đừng cự cãi
thời gian sẽ giật mình và rơi
đêm vỡ ra một vài khoảng trống
người đàn bà nhầm lẫn con búp bê trên tay là hài nhi
nói cười điên dại
bằng vô ngôn của cơn đau
Một bên là cám dỗ của một đời sống mới, tự do và đầy đủ tiện nghi. Một bên là nỗi nhớ nhung, mái tóc bạc của bà mẹ già, ngọn gió rì rào trong bụi tre ngà, một tô phở nóng, một cái gì rưng rức khó tả.
tôi hót lên lời đau khổ của lũ chim chiều
tiếng hát im lặng của tâm hồn tôi
như ai vừa đi ngang rồi khuất bóng
để lại tiếng động của bàn chân trong vũng nước
Như cây mọc, nó chờ đợi gì? Bốn mùa hay mưa nắng? Những lập lại cần gì phải chờ. Những thói quen cần gì phải đợi. Những luân hồi không ý nghĩa xanh tươi. Nó chờ đợi gì? – Một đàn chim từ phương xa, bất chợt đậu lên cành kể lể.
bộ tộc ơi bộ tộc
những túp lều hụp nắng chan mưa
đừng có hãnh diện tôi họ này họ nọ
họ nào cũng nát như tương
Một bài thơ xuất hiện với tiêu đề Tân hình thức sẽ nhận được cùng lúc một thuận lợi và một khó khăn. Thuận lợi vì người đọc sửa soạn tâm lý để đọc nó như một bài thơ có định vị, trong một thể loại ngày càng được nhiều người chú ý. Điểm khó khăn là bài thơ xuất hiện không hồn nhiên như bất kỳ một bài thơ nào khác.
Đã từ lâu rồi
chỉ còn lại trong anh khoảng đen vô tận
đã từ lâu rồi
chị nhìn mọi điều với ánh nhìn hơi khép lại
Tám năm. Tình của lỡ làng
Xô nhau gieo động bàng hoàng trưa nay
Phút nào hạnh phúc thơ ngây
Phút nào rét buốt run đầy hờn căm
Nằm ngủ tôi cởi ra mọi thứ
Trên dưới thân hình nở ra hai quả trứng pha lê
Nó như hai viên đá âm dương chói lòa da thịt
hiện nguyên tế bào li ti chúng hỏi nhau về một dấu chấm…
Đại đa số những kiến thức và tư tưởng trong toàn thể hệ thống kinh điển của Phật Giáo đã chịu ảnh hưởng trầm trọng bởi nhiều tôn giáo khác như Ấn Độ Giáo, Đạo Giáo, v.v. Phần lớn kinh sách Phật Giáo đã bị pha chế, thêu dệt, thêm bớt qua nhiều thế kỷ bắt đầu từ ngay sau khi Thích Ca qua đời. Những bản kinh nầy đã được phiên dịch và soạn thảo tam sao thất bổn qua nhiều đời …
Một cọng rơm mềm oặt, nếu hóa thành thanh sắt thì sao nhỉ? Có thể, tôi sẽ chọc vào cổ họng mình và lôi cái vật nghẹn đó ra ném xuống hố sâu nhất của vũ trụ, để nó biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới thực sự tươi đẹp này.
Ngôn ngữ dễ sợ hơn một bàn tay hơn một ánh mắt
dễ sợ hơn mũi tên hòn đạn
nó xuất hiện
là
tháng tư nắng
con đường nắng
sao ta ngồi quán cà phê lâu thế
ngồi ngó ngôi nhà xưa
ngồi ngó tháng ngày qua
Đừng hỏi sao tôi không gõ cửa tiểu thuyết khóc cười diễm tình
“Anh bây giờ không còn quan trọng”, câu nói nào tôi viết giữa bình minh
Có một con số người Tầu kiêng cữ hàng đầu …. [đ]ó là con số 4 …. Phát âm theo tiếng Tầu, số 4 nghe rất gần với “tử”, là chết. Người Mỹ không kiêng cữ giống người Tầu, họ đã bắt đầu cuộc di tản khỏi Việt Nam vào ngày 04 tháng 04, 1975, bằng chuyến bay chở hơn ba trăm người, trong số có 230 trẻ mồ côi ra đi, và chuyến bay đã gặp nạn.
Góc trở về của tuổi thanh xuân
khắc vội trên thanh gỗ nâu vàng mệt mỏi
tách cafe sớm hôm
tách trà chiều
ly rượu vang đêm tối
Là một cây bút đang lên, ông đột ngột ngưng viết khi thời cuộc thay đổi, và hơn 20 năm sau mới viết lại với độ sung sức đáng kinh ngạc. Bắt đầu năm 2003 ông xuất hiện với tập truyện “Biển của hai người”, và trong vòng 10 năm, ông cho ra đời 16 tập truyện ngắn, phê bình, tạp bút.
Thì mùa bão ở đó vẫn đỏ đèn đấy con, có đều người ta không nhìn thấy được, biển lúc ấy như một sa mạc nước, người ta có thể chết khát đó con, khi ấy ngọn hải đăng được ông nội con gọi là Sa đăng ấy – ngọn đèn giữa sa mạc
Bình Luận mới