tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Góc trở về của tuổi thanh xuân
khắc vội trên thanh gỗ nâu vàng mệt mỏi
tách cafe sớm hôm
tách trà chiều
ly rượu vang đêm tối
Là một cây bút đang lên, ông đột ngột ngưng viết khi thời cuộc thay đổi, và hơn 20 năm sau mới viết lại với độ sung sức đáng kinh ngạc. Bắt đầu năm 2003 ông xuất hiện với tập truyện “Biển của hai người”, và trong vòng 10 năm, ông cho ra đời 16 tập truyện ngắn, phê bình, tạp bút.
Thì mùa bão ở đó vẫn đỏ đèn đấy con, có đều người ta không nhìn thấy được, biển lúc ấy như một sa mạc nước, người ta có thể chết khát đó con, khi ấy ngọn hải đăng được ông nội con gọi là Sa đăng ấy – ngọn đèn giữa sa mạc
và tiếng hú cao tần
những chuyến xe nựng nề cơn ngủ
anh thấy mình bay lên
cùng ngọn cước
mùa này lau đã trắng ngàn bội thu
u mê màu đen giả tạo
nỗi buồn hư cấu rã rời
bài thơ mùa xuân của chúng ta
trượt chân chết đuối trong vũng đen
Bởi vì em, giữa vườn hoa rực rỡ
Anh nhói đau trong hơi thở mùa xuân
Khuôn mặt, bàn tay em, đã quên dần
Quên cảm giác khi đôi môi khẽ chạm
Những căn phố nhiều tầng, lợp ngói đỏ, những khung cửa sổ tô xanh da trời khép hờ, lớp sơn loang lổ, hoen tróc, những ban công trồi thụt, móc dây phơi quần áo, đối diện nhau gần đến nỗi, có thể giơ tay chạm nhau. Paul lần theo mùi tạp chủng ban nãy, tìm ra quảng trường nhóm chợ, trước một thánh đường xây theo kiến trúc la mã cổ Byzantine.
Xin chào nhau giữa con đường
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
cận ảnh của mùa xuân nằm trong đất
hiện lên khi lớp tuyết tan đi
viễn ảnh của mùa thu vẫn nằm y
trong từng đường gân của lá
buổi chưa có ngọn lửa của trí tuệ Người cũng hồn nhiên như mây trên trời
tôi mường tượng một ngày mùa thu
Người ngồi nhìn đám lá hồn nhiên rụng khỏi cành cây và những đám mây trên trời thì chẳng tỏ chút luyến tiếc nào khi không còn nhìn thấy bầu trời mùa hạ trong sáng
. . . . .
PV (Phóng Viên): Theo ông thì làm sao xuất khẩu NV (* Nguyễn Viện) đi khắp thế gian?
PB (Pierre Bùi): Tôi thấy cần thiết dịch những tác phẩm quan trọng …
ôi những trưa B’lao vắng vẻ, nơi căn nhà
có phòng bạn trọ, chim vào làm tổ
vỏ bao thuốc chất đống đêm về ra chơi
billard ngoài con đường lộ. tiệm có ngọn đèn
manchon chao, hay những đêm Dran âm u
gian nhà lát sàn gỗ
mùi của hầm rượu
ngon
như mùi ngái ngủ của môi người tình
ta rót em
Nếu một hôm nào bạn bỗng muốn ngồi xuống viết một bài thơ, rồi táo bạo hơn nữa bạn đọc to bài thơ ấy lên, xúc cảm dâng trào, bạn tưởng ai nấy đều khóc. Nhưng đọc xong, chẳng ai nói lời nào. Mọi người ngơ ngác không biết bạn muốn gì, kín đáo mỉm cười, cha mẹ bạn lắc đầu ái ngại.
chỉ tưởng tượng được tạc
tượng tôi suýt tự vẫn
và- hễ lén nhìn tượng
người phi thường với dáng
Khi dịch giả Olga Dror, qua Nhã Ca, phát biểu rằng Giải Khăn Sô cho Huế “là quan điểm, là tiếng nói đích thực của người dân Miền Nam Việt Nam”– một Miền Nam, mà theo Nhã Ca, “phải lãnh phần trách nhiệm” về tội tàn sát dân lành và tàn phá Huế vào tết Mậu Thân 1968 — thì lời phát biểu đó cần phải có sự phản bác từ bất cứ một người dân Miền Nam nào khác.
Nàng tính sẽ xăm lên ngực mình một dấu cộng màu đỏ. Chàng không về thì phải. Trời bên ấy chẳng biết là màu gì? Khói đã vỡ rồi. Lửa cũng đã tắt từ lâu. Căn nhà cũ của nàng chỉ còn là một bãi đất trống hoang tàn đổ nát.
tôi đang dự- sẽ làm cuốn phim
với cái nhan bên trên
mời lưu đức hòa thủ vai chính
Những đứa trẻ trong giấc mơ
từ chối đọc, vẽ để chạy
giữa cánh đồng có mùi cỏ ngái
phía sau màn hình chiếc máy tính bảng bị hết pin
Một âm xanh vỡ sóng
Một thinh không trong tay
Ướp hương đóa bông ngày
Bông đêm vừa thức dậy
Tôi xác định rằng tôi chưa bao giờ gạt bỏ sự khả dĩ của các hiện tượng siêu nhiên. Đó là vì “tôi không biết”, và điều nầy khác hẳn với “tôi phủ nhận tất cả”. Tuy nhiên, theo tôi thì hầu như tất cả những hiện tượng và những khái niệm siêu nhiên đều là sản phẩm tưởng tượng và không quan trọng ngay cả nếu chúng có thật.
Bình Luận mới