tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
từ trong nhà thờ vừa tan lễ
con rắn cố ngúc ngoắc đầu dưới chân mẹ Maria
rất may chẳng phải giống lục đuôi đỏ
giống gì thì giống
Nếu bắt buộc phải chọn uống giữa một chai nước sạch có ruồi và một chai THP không ruồi
bạn chọn chai không ruồi?
bạn là một thằng ngu!
Những nghĩa bóng, nghĩa hình ảnh, nghĩa ẩn như thế tạo nên một thứ ngôn ngữ riêng, gọi là ngôn ngữ thơ. Nhưng không phải chỉ có thơ mới có cách dùng ấy. Trong đời sống hàng ngày chúng ta vẫn dùng ngôn ngữ hình ảnh, mà có khi không tự biết.
giọng nói em vuốt ve từng gương mặt ẩn dụ
và trôi đi trong tênh hênh những ký tự dậy thì
em trói tuổi căng tròn qua từng ô cửa lập phương
cả phía trên phía dưới
chùm tia nắng phản xạ
soi mói
quá khứ hiện tại tương lai
chuỗi dài vinh quang khốn khó
Người ta đốt. Cháy hết. Thành khói hết. Những mâm lễ bằng giấy. Vẫn vàng mã. Vẫn hình nhân thế mạng. Đốt mũ mão ở đền, miếu, sân nhà hoặc một góc bất kì trong thành phố. Ở đây có người chết trẻ, một lí do…Ở đây từng có cây đa bám rễ một nghìn năm, một lí do …Ở đây một cao tăng viên tịch, một lí do…Ở đây trước cổng từ đường, một lí do
nhà xanh treo nóc. vườn. miếu đình
chùa khảm cong viền
ngón tay móc chùm hậu diện
khuôn mặt nữ. khánh tận điềm nhiên
là người đàn bà tìm về kết cục
tôi đang đứng kề bên cái vạch nhỏ xíu
của thủy chung và phản trắc, của tan vỡ và hy vọng, của hằn thù
và tha thứ
ở sông đáy không hề có lục bình
hỏi ông cố nội “vậy chứ
thơ phú có lập được thân?”
ông cố nội đáp- cũng thế thôi
“Tôi không hề mong đợi bất cứ một thành công nào với Mockingbird. Tôi đã hy vọng sẽ nhận lãnh một cái chết nhanh chóng và nhân từ từ tay các nhà phê bình song đồng thời tôi cũng đã hy vọng ai đó sẽ thích [cuốn sách] vừa đủ để khuyến khích tôi,” bà Lee trả lời cuộc phỏng vấn vào năm 1964 với nhà báo Roy Newtquist
Chúng tiếp tục phá, những kẻ ba hoa
Đầu tiên: một cánh cửa
Sau đó: một ngôi nhà
Chúng mang ngôi nhà không có cửa đi qua
hàng trăm năm đứng im lìm chẳng nói
nhìn dâu bể can qua
bỗng một sớm ngã lăn quay chết tốt
chẳng kịp lời trăn trối
Không được chết ngày hôm nay
Anh còn nợ thuế.
Anh còn để mũi súng của ta lùa,
Vào nhà thờ anh còn co ro, ngơ ngác.
Tới lúc tôi phải viết như không có gì đã xảy ra, như không có gì biến đổi. Đến lúc nào tôi sẽ có thể có được điều như vậy? Để có thể viết trở lại (1993)
ôi thời gian và một đời người
anh mới nằm xuống yên nghỉ
tưởng như chưa ấm đất. mà nay
đã chín năm tưởng niệm ngày anh mất
buổi tối cắt tôi ra thành nhiều khúc
nối lại bằng những trằn trọc, đớn đau
vết mổ ngón chân trò chuyện suốt canh thâu
nhắc nhở tôi rằng mình đang sống
Thời gian như cây chổi quét đi rác rưởi
Ta hơn em hai mươi tuổi
Chính vì vậy mà ta có thể
Dốt hơn hai mươi năm, hoặc hơn thế nữa
những tưởng, thứ tự đó sẽ dày lên chút một. hắn đi tìm điều gì, trong ngôn ngữ bản gốc đã nhoè đi và âm vị mới xuất hiện. những mẫu tự này từ rời xa thân xác của chúng để tìm một cơ thể mới hơn, phù hợp với mất mát hơn.
Một người biết làm thơ đứng trước ngôn ngữ cũng như một người biết chơi đàn đứng nghe bản nhạc, một người biết cày ruộng đứng trước đồng lúa. Bạn xúc cảm sâu sắc hơn, kinh nghiệm đầy đủ hơn, thấy những lối đi mới.
đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin
những hoang hoải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi
tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn
ký ức ám khói bất ngờ phục sinh
Tôi lựa vài bông, phủi sạch những con kiến trên đó, cho vào miệng nhai ngấu nghiến. Ăn cũng được đấy, cũng no bụng. Tôi đã nghĩ , lúc nào đói bụng mà không có thực phẩm của con người, tôi có thể giải quyết cho cái dạ dày như con dê, con bò, con ngựa.
như biển đã xâm thực cả ngàn năm cát gió
núi sẽ trôi
và câu thơ sẽ không dừng lại ở đâu đó
tự tận
một ai đó đã nhặt hòn sỏi ném mạnh xuống sông
quầng nước cười ngả ngớn loang lớn dần
con quạ đực giật mình vỗ cánh bay
giấc mộng nhỏ rút đầu vào chiếc lỗ tò vò im ắng
Bình Luận mới