Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Qua biến cố 30 tháng 4, phía Cộng Sản Việt Nam mất gì, được gì? Trước biến cố, trên danh nghĩa, Đảng với dân là một, Đảng từ dân mà ra. Sau biến cố, dân sáng mắt: Đảng là thành phần cai trị, dân là thành phần bị trị. Dân mất quá nhiều … [c]hỉ còn lại những thứ không thể tiêu dùng như huy chương, bằng tưởng lệ, và tượng Mẹ Việt Nam Anh Hùng.
Người chết có lẽ là những kẻ dễ dãi nhất đối với những người bần cùng. Sự khoan nhượng đặc biệt đó rất dễ thấy: nếu các bạn không sợ, xin hãy đi với tôi vào nghĩa trang Z ở Gò Vấp. Nếu như các bạn sợ – thì cũng như tôi thôi – chúng ta cùng chờ một đêm trăng sáng.
tháng tư cái tháng thị sang nhà mẹ chồng
mắng cho một trận nên thân
lúa ngã rạp đầy đồng
chúng tôi có cảm tưởng bầy bò ăn trúng thuốc
người ta ùn ra bến cảng
người ta tản về phi trường
sau lệnh bất thường
chênh vênh quá đỗi
con bé ôm ấm mảnh dư đồ tơi tả ngủ ngon lành
chiều về
sau bữa cơm chiều
tôi ngồi đọc dăm trang sử 40 năm trước
Khu công trình xây đến tầng mười một. Sẽ còn phải xây cao nữa. Thêm hàng tầng, để khu công trình trở thành cao ốc chọc trời, hải đăng của toàn thị trấn. Cuối mỗi tuần, những ông chủ họp bàn. Họ nói rằng cần phải chặt bỏ Xà Cừ. Bốn ông chủ, đều nhất trí với nhau.
Qua xế chiều, đôi mắt hết mong chờ, đã nhắm tít, đã từa tựa một xác chết. Chọc cây que xem thử, còn thở. Kéo dài một cái chết chậm. Tối đến, là phải tính sổ. Con chuột còn thoi thóp thở cũng đành gói lại, cho vào thùng rác. Ấy là Bóng Đêm chan hòa, hầm rác là tụ họp mọi nẻo đời.
Sài Gòn,
Ta đã ba lần làm tù nhân của mi
Let me dry on your sidewalks naked and songless,
Package me in fireants and strip me of flags.
Không ốm
Tôi rồi sẽ ốm
Thiên đường rất xa bệnh viện rất gần
Trong những ngày giống nòi bệnh hoạn
Bát tiên là tám vị tiên, trong đó có một tiên Bà. Mỗi người ở một động đá trong đảo Bồng Lai, nơi của trường sinh bất tử. Trương Quả Lão là một trong tám vị tiên. Trương có một cái trống cơm và một con lừa. Lúc cỡi lừa Lão tiên thường quay mặt về phía đuôi con lừa. Con lừa đi tới, Lão nhìn lui.
Những ngày cuối của Sài gòn qua thật nhanh, cũng có thể trong trí nhớ của tôi những tháng ngày của năm 74, 75 hình như chập lại với nhau, thu gọn, cất kín ở một góc tối nhỏ nhất của kho tàng dĩ vãng – với tôi là một kho tàng, vì với một người không còn trẻ như tôi, những ngày còn lại chẳng khác gì…
từng ngày dắt díu nhau
lũ sống sót quay lưng bỏ trốn
trùng điệp cờ xí bội bạc
ngổn ngang tượng đài phản trắc
Hãy cắt ra chồng chồng lịch sử rồi phơi khô
Ta hy vọng
luôn có một bài ca mới, có thể tự hát một mình an ủi,
hoặc đem chia như bánh vẽ, đôi khi
Trong những tuần lễ cuối của cuộc chiến tranh, khi tất cả những người Mỹ ở Sài Gòn đều biết thua trận đến nơi, một số những người lính miền Nam vẫn tiếp tục chiến đấu ở những nơi chốn khác nhau, như ở Xuân Lộc, và do đó đã mang lại nhiều giờ khắc quý báu hơn cho những công dân Mỹ, và những công dân Việt Nam được chọn lựa, đi thoát khỏi nước.
Bốn mươi năm trước, khoảng trước Tết Nguyên đán Năm Con Mèo 1975, tôi viết truyện ngắn này. Vì là viết cho báo xuân năm Con Mèo, cho nên truyện được đặt tựa là “Chuyện người con gái tuổi Mèo” cho nó hợp với không khí tết nhất. Truyện do chủ bút Viên Linh của tạp chí Thời Tập đặt.
ở khoảng giữa là bão tuyết
mỗi ngày nàng mọc thêm chiếc lá xanh tuyệt vọng
tôi lắc mạnh cái nắm cửa bằng đồng
một con ngựa rớt ra ngoài phối cảnh
Hãy đâm linh hồn như hai cây dáo xuyên hai bàn chân xuống sâu lòng đất, giữ đôi chân đứng không bao giờ ngã như chiến sĩ trong trí tưởng của cậu trai mới lớn.
Hãy đưa trái tim ra như cái khiên…
khuôn mặt nhìn nghiêng
mang nét khắc ghê gớm của thời bình
không có ai sinh ra tự làm xấu
bầu trời. cây xanh và phiến hồ bích ngọc
Bắt Trẻ Đồng Xanh hoàn toàn không phải là tuỳ bút hay truyện ngắn mà là một bài chính luận, một bạch thư tố cáo dã tâm của người cộng sản Việt Nam, chưa bao giờ thực sự muốn có hoà bình, nếu có hoà đàm thì đó chỉ là bước hoãn binh chiến lược, họ vẫn chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh khác
khi đọc “Khả Thể” tôi hơi bị bất ngờ, cái bất ngờ đầy thú vị, đối với tôi thì giống như khi xem 1 bức tranh trừu tượng, mỗi lần là một khám phá khác nhau theo dòng của trí tưởng tuợng.
Đi ra nhà ga lấy vé tàu
Một vé anh. Một vé em. Cũng đủ
Đi ra nhà ga sửa soạn không lâu
Dù có thêm áo choàng và mũ
việc làm đầu tiên khi thức giấc
giữa đêm
tôi nuốt trộng bóng đèn đầu giường
hòng soi đáy lòng mình
Cái vẻ trầm uất mà tôi thường đọc ở điều hắn viết đang bò như những con rắn độc. Chẳng có một ước nguyện từ ai để hắn biện minh cho những lời nói suông ngọt bằng máu mà hắn đang thè lưỡi ra để liếm.
Tôi lưu vong giữa trái đất
tôi lưu vong giữa quê hương
tôi lưu vong giữa thành phố
tôi lưu vong giữa bàn nhậu
những tội lỗi xa xưa đã bị đuổi vào trong hoang mạc,
bây giờ đang trở thành cái Mốt
được khoe trên mọi tư thế,
trong khoảng thời gian mình thắng cuộc
Bình Luận mới