Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Aphrodisias cuối thu. Mùi sữa và mùi hoa hồng như cố ấp ủ cho cổ kính không tàn phai theo năm tháng. Và tự nơi cuối trời như có ai đó đang vẫy tay về phía cổ xưa, gào thét. Aphrodite, ta cứ muốn sờ lên từng hơi thở của em, ta cứ muốn chính mắt mình nhìn thấy thịt da em.
ta ngậm những nhụy hoa câm nín
thân thể cây bàng run rẩy
dưới đám mây trắng
đầu vú nàng biết mọi ngôn ngữ
Nó không có quá khứ. Lịch sử của nó bắt đầu với Walt và Madge. Nó đến từ phía nam, nó rõ ràng chạy trốn, nhưng họ không biết gì về người chủ cũ. Bà Johnson, người hàng xóm gần nhất và người cung cấp sữa cho họ, tuyên bố rằng nó là chó Klondike. Anh của bà đào tìm những lằn vàng đông cứng ở xứ sở xa xôi đó, và như thế bà tự cho rằng mình có thẩm quyền trong vấn đề này.
Chúng tôi ôm nhau rất gọn
Trong cánh tay mùa thu và thì thầm những lời thừa thãi
Mà đáng ra chỉ cần một ánh mắt lặng nhìn,
ta có thể lừa được nhau
điều gì đó đặt hoàn hảo vào con số
qua chiếc hài kia của cô gái
vào khung hình mới
làm ứng cử viên cho cuộc thi hoa hậu thế giới
Họ đào tạo lũ trẻ thơ
cách hái trăng rằm dễ như trở bàn tay.
Tuyệt đối không chấp nhận
thứ ước mơ lè tè thấp hơn ánh sao trời.
nghe đâu đó có tiếng cười lanh lảnh. Bè quay ngang, chòng chành. Và rồi xoay vòng như một con bông vụ. Đàn quạ đen cũng bay vòng vòng, trồi sụp như chiếc bè trên mặt nước sông nổi xoáy. Chà thét, chèo đi, chèo nữa…Nhưng cái sức mạnh vô hình vô tướng vẫn đấy. Cô Đồng đứng bật dậu, tru tréo:
– Đây, hiến cho Thủy Thần một người đây!
khung cửa đâu có hẹp
trên các gáy sách u sần lịch sử
từng chút vốn liếng thời gian phải è cổ mang nặng
chẳng thiếu những cuộc tháo chạy
Đêm như thủy ngân trên mặt gương
Lóng lánh dịu dàng màu độc dược
Bóng không gian chập chờn lạnh buốt
Mơ hồ trôi tiếng nhạc đưa ma
Giọt nước mắt đã tạnh khô
Tiếng kêu than vắng lặng
Tôi tới dâng nàng
Đóa quỳ dứt một mùa ẩm ướt
Gã không phải kẻ sành ăn, hễ có thịt mèo là gã sướng. Từ mèo con, mèo trưởng thành, tây hay ta, ba tư hay lông ngắn, mun, vàng, mướp hay tam thể…Gã đều xơi tuốt. Nhiều hôm, do hết tiền gã phải xin nhỏ ông chủ quán số thịt các thực khách ăn thừa. Những quán Tiểu Hổ thường trá hình, và
chẳng có gì ngoài những vòng quay
cho mặt đất gọi tên con đường
tôi nghe mùi hương của bụi
ngấm từ chiêm bao
Tôn giáo thành hình là vì cái quan niệm “có ai đó ngó chừng từng hành động của mỗi người” được dần dần biến cải thành ý niệm “có một ai đó siêu hình ngó chừng từng hành động của mỗi người”.
Đây là do cái khuynh hướng của con người hay nâng nhấc những gì mình ngưỡng mộ lên cao hơn mức độ thật sự của nó.
Bạn trồng xuống một cái cây vào ngày mùng năm tết
nhưng bạn biết mình sẽ chết
trước khi cái cây trở thành cổ thụ
như ông cụ
Chiếc áo len hai chục ngàn
Cái quần dù 18 cái túi hơn năm chục
Giá vòng hoa viếng bằng 1/10 chậu vạn thọ bên đường
Mười bức hình lãnh tụ chắc chỉ bằng cái bánh chưng
sau lưng đàn ông . . .
vẫn rất thường đàn bà ẩn hiện
. . .
còn sau lưng đàn bà là gì?
Hắn nhìn. Một cái nồi đỏ au như máu. Hắn có cảm giác bất an như người ta đang đánh lừa để bắt hắn ăn món gì thật kinh hãi. Hắn thấy chóng mặt, buồn nôn. Hắn nhắm mắt, thấy một nồi lẩu màu máu đang sôi. Họ đang nấu những con mắt của gấc. Hắn gắng hết sức đứng dậy và đi ra ngõ.
lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng
những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
Sa Pa vang tiếng kèn môi
/lạnh buốt nỗi cô đơn/cảnh vật đông cứng
Trải rộng ra
Niềm bí ẩn nguyên sơ cuộc sống
Đời người khi tử biệt chỉ để lại xương sọ. Có cảm thấy điều gì tàng ẩn ở điểm này?
Nếu trái tim quan trọng, sao lại cháy bốc hơi. Nếu con mắt, cái lưỡi, bộ sinh dục quan trọng, sao lại cháy không còn dấu tích.
Trong tập truyện này, nói riêng, và trong chữ nghĩa của Đặng Thơ Thơ nói chung, ngôn ngữ chiếm một vị trí quan trọng. Nó có thể được dùng để diễn đạt, để đưa tác giả đến những cái đích mà cô nhắm đến. Dù sao, trong quan sát của tôi, điểm nổi bật của ngôn ngữ trong truyện Đặng Thơ Thơ là những nét đẹp và sự sâu sắc.
có cái gì cồm cộm trong lời tỏ tình ngày Valentine
như hạt sạn trong miếng cơm cháy thời bao cấp
một lời yêu thương ngả giá
năm trăm triệu
You don’t have enough patience to love me
Since I’m more boring than a novel
I’m a dramatic script
That goes on forever.
Khi vượt ranh giới chia hai phần đời, không một ai lại bình thản ngay khi con nước chỉ gợn lên chút hoài vọng những ngày đã qua. Chà cười, nay oang oang:
– Đây là giữa sông, chục thước nữa thôi thuộc giang phận Bờ Kia rồi. Chúng ta sắp vào bến Tự Do…
Bè lướt tới nhưng bỗng nhiên quay ngang, chòng chành, mất hướng.
Em hiển hiện cùng cơn mộng
Đèn bão nhỏ tim
Điểm hút của vô cùng
Chuyến tàu dừng lại bình an
Ai biết gì khác nữa
Bình Luận mới