Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Kim cương dậy buồn cổ tích
chiếc nhẫn ngừng nói với ngón tay
đồng cảm sẽ quyến rũ băng tuyết
thư viện ký ức đặt những con sóng lên kệ
đừng có hẹp hòi làm đứt dòng nghĩ
100 ngày con chữ ra khơi
lúc mảnh trời xanh nằm vắt chân chữ ngũ
buồm gió no [thơm] 1000 mụn vá đời
Một trong những điều có thể gọi là mâu thuẫn của truyện trong sách là diễn biến riêng của chúng thường mập mờ giữa thực và hư, mơ và tỉnh, nhưng những tư tưởng (kết luận) chung của tác giả lại có tính xác quyết (ví dụ: cái giá của một niềm tin tuyệt đối là sự phản bội tuyệt đối). Đây có phải là điều cố tình?
Từ điểm gặp gỡ nhất định có hình dáng là những chữ trong câu, tôi nhìn thấy những ngã rẽ tư tưởng khác mở ra, xuống những lối mòn trải dài đến như vô tận cùng với vô số những ngã rẽ khác. Như thế, tác phẩm vừa là cánh cửa sổ để người đọc nhìn vào một thế giới tâm hồn và suy tưởng khác, vừa gieo những hạt mầm lạ vào suy tưởng của người đọc.
Gió phương Bắc vượt biên vào “định hướng”
tiếng pháo đì đoàng chạy trốn ngõ hẻm
xe giấu còi, người dắt díu nhau ngược hướng gió thổi
những hạt mưa tục huyền
ngờ ngợ lăn
trong tâm cảm chùm sáng nhá nhem
bước chân người về chưa lần hối hả
Nhớ quê xưa những tiết trời nồm
ruồi bu cả khi ngủ
lũ trẻ con vẫn lồm cồm lớn lên
chẳng mấy khi bệnh tật
Trong bài “Tựa Nhỏ: Viết Để Chịu Tội” mở đầu sách Giải Khăn Sô Cho Huế, tôi có viết rằng chính thế hệ chúng ta, thế hệ của tôi phải chịu trách nhiệm về cuộc tàn sát Tết Mậu Thân cũng như cả cuộc nội chiến. Tầm nhìn thế hệ không phải phân biệt tả hữu, Nam Bắc. Sau đó là lời mời gọi cùng đứng trước bàn thờ ngày giỗ.
Cơn điên mùa hè thổi tới. Bạn cảm nhận trong thứ tiếng khàn khàn: một chuyện gì khủng khiếp sắp xảy ra. Đó là một mùa hè nóng như thiêu đốt. Nhiều ngày không mưa, không khí đặc lại, trời mờ mờ, lá khô rơi xuống không chạm đất. Máy móc gầm rú khắp ngã đường. Khi những cây cổ thụ trăm năm, đã từng sống sót qua bão táp, qua bọ rầy, sâu, nấm, độc tố
khi thức dậy sáng nay tôi vẫn nghĩ là mình đang sống trong giấc mộng
nhưng giấc mộng ấy đã bị cắn vỡ
bằng hàm răng nhọn của những con sóc
Nếu cuổn sách đầu tay Inside Out and Back Again nói về những khó khăn thích ứng của cô bé 10 tuổi từ Việt Nam sang Mỹ, không biết nói tiếng Anh “và chưa lần nào trong đời ăn bánh mì kẹp hot dog,” thì Listen, Slowly vẽ nên bức tranh đảo ngược của cô bé Mỹ-Việt cố gắng mò óc tìm chữ “sorry” bằng tiếng Việt.
Anh lượm giọt nước mắt cuối cùng của tôi còn sót lại trên vai anh. Cất vào bóp. Bỏ túi. Bước xuống giếng. Và chìm!
Một cái chai dốc ngược
đã trút tôi ra khỏi thế giới. Xúng xính đi lại
trong bộ da lộng lẫy. Mùa hè như cái vỏ xe hơi cũ
mắc cạn trên xa lộ.
Ban Biên Tập tạp chí Da Màu và các văn hữu cộng tác thành kính phân ưu cùng nhà văn Trúc Chi và tang quyến.
Nhà báo Hồ Văn Đồng, chủ nhiệm báo Quyết Tiến ở Sài Gòn trước 1975, cho biết có lần gặp một người trong tù từng trở về trên tầu Việt Nam Thương Tín. Anh hỏi chuyện, bỗng người ấy chổng mông, nói, “Trước hết, anh hãy đạp tôi một cú thật mạnh, để trừng phạt cái tội ngu xuẩn của tôi, rồi tôi sẽ kể anh nghe.”
tôi cố để không cười nhạo, không khóc than những hành vi của con người, cũng không thù ghét chúng, nhưng để hiểu chúng.
BENEDICT …
Chàng trai mang cơ thể tử thi chết ở độ tuổi 25 hì hục lau dọn mùi thối rữa toát ra từ thân xác mục nát
Và không quên dùng nước hoa mùi con người để ngụy trang
Không ai nhận ra sự thật này
Ngoại trừ tôi
Tôi không hình dung rõ khuôn mặt em đêm qua
người con gái cùng giấc mơ xxx
suối ngực và khe tình hổn hển chảy
rung lên tôi từng nhịp gáy của loài chim trống
như câu chuyện anh vừa kể
về mùa thu sau cánh cửa vừa hé
một bụi nắng sớm xoay như gió
lòng vòng cơn mê
Tấm hình quen thuộc với thế giới mấy chục năm qua, chụp hàng người leo thang lên chiếc trực thăng đợi trên nóc nhà, không phải tại Toà Đại Sứ như nhiều người tưởng lầm, mà tại một trạm CIA ở 22 đường Gia Long. Chiều 29 tháng 4, điệp viên Cộng Sản Phạm Xuân Ẩn đã chở Bác Sĩ Trần Kim Tuyến, trùm mật vụ Đệ Nhất VNCH tới kịp chuyến bay cuối cùng tại địa điểm này.
Chao ôi, anh thầm nhủ, con cừu sắp hóa người rồi, ô cái ranh giới giữa người và thú thật mỏng mảnh! Rồi anh chua xót, con người hóa chó thì cũng qua cái ranh giới đó, có phải thế không, hả cái ông Trời cao tít trên kia?
thả vài giọt tình xoay mòn mênh mông
thấy đời trôi trắng
giấu một mặt trời trong võng mạc
mắt tôi hỏa châu chiều tắt nắng yêu người
mặt trời đốt những đốm tàn trên thân thể khuyết
cháy bộng ánh mắt mộng du
con rắn trườn qua sự im lặng cúi đầu
uốn ép chiếc lưỡi huyền sử
Những bóng ma Đồ Bàn
Những vương triều đã mất
. . .
Nhìn thấy sự xa hoa
Của những thằng nói láo
Khoảng nửa đêm 26 tháng Ba, tôi đang ngồi viết bài cho Chính Luận, bỗng có tiếng gọi mở cổng để cảnh sát vào. Tôi bị bịt mắt đưa đi … không mang theo bất cứ vật dụng gì … không [được biết] nguyên do [của] lệnh bắt. Với các con, tôi như người bỗng nhiên biến mất; tối đi ngủ còn bố, sáng dậy không thấy bố đâu.
Bình Luận mới