Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Giới lãnh đạo cộng-sản trong nước thay đổi diễn văn nhiều lần và cả nhìn nhận một số sai lầm trong số có sai trái về “biệt kích văn-nghệ”, đàn áp văn nghệ sĩ và trí thức của miền Nam, nhưng căn bản chế độ toàn trị và đảng trị vẫn vậy! Chúng tôi thử ghi lại những thăng trầm về văn-hóa văn-học tự do đã xảy ra trong bốn thập niên và từ đó thử nhìn về tương lai!
Mời đại bàng, một trăm phần trăm
Lâu lắm đàn em xin mời một cốc
Ở Mỹ lâu rồi miệng rêu lưỡi mốc
Hôm nay thả dàn cho chúng
được tự do
Bâng khuâng trên tầng mây
phảng phất trong tiếng phi cơ rù rì
có tiếng vọng về của điệu lý ru con
phía dưới
những mái nhà óng ánh
cô chủ quán xinh xắn tên rinko
lúc trước cô nấu bếp cho một tiệm ăn
của người thổ nhĩ kỳ dưới phố
một tối nọ rinko đi làm về
hoảng hốt thấy căn hộ bị dọn sạch
Chúng tôi phân chia văn học miền Nam thành hai thời kỳ chính 1954-1963 và 1964-1975. Vào giai đoạn đầu 1954-1963, một nền văn nghệ tự do sinh hoạt trong một không khí văn hóa, tin tưởng, thì đến giai đoạn sau 1964-1975, văn nghệ đa dạng hơn nhưng cũng đa tạp hơn với những người làm văn nghệ phân hóa, cả bạo động, trong một xã hội thời chiến giá trị phong hóa mất dần.
“Hắn mệt nhoài chui ra khỏi tấm chăn, Mặt hắn ướt đẫm mồ hôi. Hắn đi lại phía cửa sổ, ….”
Tôi gọi tên hắn là K., chữ cái đầu của cuốn sách. Hơn nữa, đọc mãi chẳng thấy tên hắn là gì.
Nhân vật chính của tôi đang gặp nạn, tôi chẳng muốn đọc nữa.
Gửi cô Huệ, anh Tài (hai người thầy dậy Tuồng), và các bạn diễn viên và nhạc công của Nhà Hát Tuồng: Oanh, Trí, Huân, Lợi để nhớ thời gian diễn tập cùng nhau đầu năm 2000. Trích đoạn 5 phút từ vở diễn thể nghiệm và bài thơ đã được chuyển thành bài hát trong vở diễn.
tôi không tin người hay nói về mình
ngồi được lâu trên ghế
thể nào cũng ngã chúi
bị ghế chỉ còn 3 chân
giữa rừng cây có một khoảng trống phía trên bầu trời mắt biếc
tôi thường gửi ký ức lên đó
thong dong cùng nắng
đến khi trở về với tôi
Nhận được tin buồn
Thân mẫu nhà văn – nhà thơ Đỗ Khiêm
Cụ bà Phạm Lan Vinh
Vừa tạ thế ngày 16 tháng Hai, 2015
Tại Quận Cam, Nam California, hưởng thọ 90 tuổi
Ban Biên Tập tạp chí …
Không phải là quá sớm để ghi lại một giai đoạn lịch sử trung thực, chứ không phải là “phiên bản” nguỵ tạo mà người cộng sản đã và đang làm. Trước khi lịch sử bước qua một trang khác.
lách tách bựt chồi
hoa bung cánh
xuân ngời sánh háo hức
vực níu mẹ, nưng nứt
bật đỏ, máu xuân thì
ngắn ngủi
nhưng dài cho mỗi ba trăm sáu mươi lăm vòng quay
trái đất phập phồng
trôi nổi trên mặt biếc xanh của nước
sáng sớm xác một con cá kình nổi
trôi
tấp lên bờ phía đông biển bắc
tôi nhấc cái ti vi 48 inch / có blu ray player
Chị đang ngồi trên giường quay mặt về cửa sổ, không thấy tôi, đưa chân trái bị thương tật lên xoa bóp. Đèn phòng đã tắt, nhưng đèn hành lang hiu hắt đỏ, trộn lẫn ánh trăng, làm thành một thứ ánh sáng xám, hắt bóng chị lên nền tường trắng im lìm. Chị đang gỡ từng tấm vải băng ra khỏi mỏm chân cụt trái
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà những khái niệm “quê hương”, “đất nước” đã thay đổi cả về nghĩa và ý nghĩa. Cá nhân tôi thấy dễ sống hơn khi không bị ràng buộc vào một quê hương nào. Nếu phải có Tổ quốc, tôi thích được nhiều Tổ quốc hơn duy nhất chỉ có một.
đơn giản
chỉ một khoảng cách giao mùa
nhưng sẽ rất xa
khi phải đếm chậm từng thời khắc
Nhóm quyết đinh đi tìm di sản ở kỷ nhà Lê. Vì chúng tôi cùng nghi hoặc Lý Thường Kiệt chúng tôi gặp là một Lý Thường Kiệt giả, ngay cả triều Lý trước mặt cũng là một triều Lý giả. Phải quay về thời kỳ Trịnh-Nguyễn phân tranh để hiểu chuyện gì xảy ra trong nội chiến và vì đâu di sản biến mất.
Vào thời điểm viết những dòng đó mọi thứ vẫn rất mơ hồ, bây giờ kiểm nghiệm lại thì dường như điều tôi viết ra rất linh ứng. Hoặc giả hành động (viết/ đập vỡ) xảy ra trước để mở đường cho bản chất định hình,
Xa xa bầy sơn dương lặng lẽ ngặm cỏ ven sườn núi – biểu tượng năm mới tràn đầy sinh lực, vòng quay 12 con giáp xoay tròn lung linh thời gian
Đó là lúc bếp lửa ấm áp đoàn tụ gia đình reo vui
Nụ tình nở hoa trên bờ môi gió
Ban Mê thơm hương cỏ địa đàng
Khúc dạo đầu Xuân là tình ai tha thiết
buổi sáng
người giữ vườn trở lại
đúng chỗ những đóa hàm tiếu
chẳng thoảng hương
Giao thừa chết vào giờ trùng, lần lượt đem theo những phố xá và thân tình quanh tôi.
Tôi đi, mang theo hình ảnh gia đình và người bạn trai đầu tiên. Hình ảnh cuối cùng với giao thừa bên chợ Bến Thành, Vũ và tôi đi giữa những hàng hoa mai nở rộ trong rộn ràng hơi thở của đêm.
Tôi nghĩ rằng lưu vong còn là một khái niệm trừu tượng, nó hiện hữu trong tâm thức con người, hơn là trong cái không gian mà con người sống. Có vô số người mẫn cảm đang sống trên đất nước của họ cũng cho rằng họ là kẻ lưu vong, chứ không cứ gì phải ra khỏi cái không gian mà họ ra đời và lớn lên.
Có một ngày em tan thành gió
Trườn trên vai anh, tóc anh, cổ anh
Em đi trên môi, cười trên cỏ
Em bò qua sông, chắp cho anh đôi cánh
Bình Luận mới