tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Có một giọng đàn bà lẫn với tiếng gió ở sau tấm liếp như tiếng mẹ thằng bé. Nó nhìn lên mặt lộ. Trên con đường lổn nhổn đá xanh dẫn lên trên đó, người đàn bà có khăn tang đang nhẩy qua nhẩy lại, rượt theo một con chó ngậm trong mồm một khúc xương.
Tôi coi Y-Uyên như em. Tôi đã làm tất cả những gì có thể làm cho Y-Uyên nhà văn, Y-Uyên chuẩn úy. Việc làm của tôi có thể không có kết quả, hoặc kết quả chỉ đến quá muộn màng, quá chậm.
sao xuất ngũ sớm và kỳ cục vậy Uyên
có phải vì những người còn sống
đều đớn đau nên tìm đi vội vàng
như vì sao lẩn trốn bình minh
tôi trở lại texas
như giòng sông không chảy
như mưa không hề rơi
đường vắng quên tắt đèn
Lúc bây giờ, cái chết nào cũng đột ngột, đột ngột như đóm lửa tàn thuốc chợt tắt ngúm khi vứt vào vũng nước trong bóng đêm. Vừa sáng lóe lên đó và hết. Bốn viên đạn, và Y-Uyên đã chết như thế.
Hai người ngồi đối diện nhau. Chàng mặc một chiếc áo mầu xanh hồ thủy đậm, chiếc áo rộng hơn thân thể chàng, thỉnh thoảng lại phất phơ khi chàng chuyển mình. Nàng đăm đăm …
suốt ngày mơ màng sa vào mỹ nhân kế
mà chẳng có đứa nào đủ dã tâm bẫy sập mình
buồn vô hạn
suốt ngày lên mạng chửi bới chính quyền
đếch thằng công an nào quan tâm
bữa nhậu quên đời
tiếng thét lên ngôi
ngồi chễm chệ trên chiếu nhậu
điệp khúc thét gào
những con chữ xếp bằng – ra lối
kiết già – mang máng mùi tạp lai giao cấu không cùng loại
cuộc chửa đẻ ngoại tình lén lút phạch phò đạo chích
tâm chữ nảy lung tung trong nồng sực giả cầy – lạch bạch
Người lính, trong đó có những nhà văn nhà thơ của miền Nam, đã sống và viết trong hoàn cảnh thật oan nghiệt. Bên cạnh một Nguyên Vũ, Phan Nhật Nam, Ngô Thế Vinh là một Doãn Dân, Y Uyên, Kinh Dương Vương, Trần Hoài Thư, Hồ Minh Dũng, Nguyễn Bắc Sơn, Phạm Ngọc Lư…
Lửa là thứ cốt tử trong mọi sự vật. Nó mà xê xích, gia giảm một chút, thì trong chưng cất rượu sẽ sinh khê nhạt, còn trong cuộc nhân sinh rất có thể là làm cho huy hoàng lộng lẫy thành ra điêu tàn
Bao nhiêu cái nếu không giữa cuộc sống này
Nếu không có điều nọ thì cũng không có điều kia
Nhưng suốt đời
Ta đi tìm gì
Một bản sao mới của sự sống
khi người ta muốn nhân bản
những chú lính chì biết đánh trận khi còn ở nhau thai
Anh thích em lặng thinh, tựa như em đang vắng mặt,
Và em nghe thấy anh từ xa, và âm thanh anh không với đến em.
Giống như đôi mắt em đã bay xa mất,
Chế độ kiểm duyệt liên quan đến việc kiểm soát chính trị và khẳng định quyền lực, nhưng trong trường hợp này, nó đồng thời liên quan đến việc kiểm soát bộ nhớ, lịch sử, và ngôn ngữ [của một dân tộc].
Lửa, bạn đã nhận ra nó ? Những ngọn lửa tình dục, những ngọn lửa nhục thể đang thi đua nhau đốt lên trên những trang sách, những trang báo xuất hiện nhan nhản dưới mắt bạn mỗi ngày
Là những ngày chiếm đóng, của nắng
phải đi qua
trong cổ tuyến dục vọng từng trào vọt
rút triều xuống
quái- em đã duỗi người
di chuyển khỏi trung tâm
bên mép rìa sống- chết- ngồi bức bách
nom cực hiển lộng
Trăng bắt đầu ăn thân thể nàng
Khỏa trong vườn. Khối ngọc rơn mình
Tóc mủn một làn hơi cổ thạch
Trăng tuôn mê dại phút hòa tan.
Chủ đề cho cuộc thảo luận trên TQBT kỳ này chỉ là những vấn đề có tính gợi mở. Những ý kiến đóng góp của các nhà văn, nhà phê bình văn học đã nêu lên nhiều vấn đề trong dòng văn học miền Nam giai đoạn 1954-1975, đặc biệt là các nhà văn trẻ mà các nhà phê bình chưa thật sự quan tâm.
Tháng tết. Mùi chết chóc nhuốm cả phố nghẹt thở. Ai cũng phải mang khẩu trang ra đường. Có người đi đưa tang về, mấy ngày sau thì chết. Lúc liệm, mới biết sau lưng có một vết đen, như vết chàm.
những cái miệng
biết phát ra thứ tiếng nói của loài người
nhưng đang đánh đu ngoài hộp sọ
đùa giỡn với những ngôn ngữ tiên tri
né lệ thường, em bước ngang
công khai tư riêng với
người mà cả phe ném nhìn
đối tượng
Chắc em còn nhớ: Ở Tuy Hòa có hè phố vắng đêm cuối tuần, đưa em đi, lần đầu hai đứa hôn nhau, vụng về xém ngã. Phố Tuy Hòa có vỉa hè bắt đầu, nơi mưa gặp sông, nơi nước ngọt hòa nhau thành nước miếng, chảy vào máu, theo xuân hạ thu đông, vượt thăng trầm hướng về thế giới tình yêu.
Nhân vật nữ của truyện ngắn này hiện sống không khác một nữ hoàng, sở hữu chủ một kho tàng ngọc ngà châu báu của Lesotho (trước năm 1966 là Basutoland), một xứ sở nhỏ bé ở Nam Phi, có núi non trùng điệp bao quanh.
Bình Luận mới