Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Khiêm tốn vì tuổi tác và tuổi nghề, không vì vậy mà cô ngại trao đổi các suy nghĩ, các hoài bão, các ước mơ của mình trước một cử tọa đa phần là bậc cha chú. Tôi được gặp cô vài lần nhưng lần này mới thấy con người thật của ĐTT, không khó khăn khép kín như người ta tưởng…
Quy Nhơn những năm 60, cái thị xã nhỏ bé nằm bên một rẻo biển miền Trung ngập tràn gió cát. Căn nhà trên đường Nguyễn Huệ ba mua gần Tòa án, Tòa Tỉnh, Bệnh viện, ông nói thích nơi này vì gần các công sở và trường chúng tôi học. Tôi yêu căn nhà lồng lộng gió, hương biển mặn nồng. Đêm nghe tiếng sóng vỗ vào bờ cát, tiếng ghe thuyền đánh cá và tiếng í ới của ngư dân ra khơi sớm
Ngày đó, nhìn những con tò he xoay xoay trên đôi tay tôi là lão thấy vui lắm, lão nói: “ cháu thấy không, mỗi con là có một linh hồn khác nhau đấy !.” Tôi nhìn kỹ lại chúng, đúng là từng cái miệng cười cũng khác nhau, cái tròng đen trong đôi mắt cũng khác nhau. Tôi xoay xoay chúng, nghe thấy cả tiếng khóc tiếng cười của chúng thì phải.
bây giờ thì những nhà thông tuệ càu nhàu- cầm khuôn mặt tôi
và họ săm soi hai mắt “có phải mày đuổi tụi tao chỉ vì sợ tụi tao biết chuyện mày mang bầu giùm . . .”
tôi chối- tao không mang bầu giùm!
Người nữ ấy đã tan theo Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
Tan theo nỗi đau tận tuyệt tận hiến
Tan theo cái đẹp trong veo bi tráng tự hủy đã được báo trước
Tiếng hót xuyên qua âm vang của máu
ngựa. rồi cũng chạy te tưa
phi lên núi khựng
xuống đìa thong manh
bịt hai mắt trộ lũy thành
Qua cách “quỷ hóa” bà Nhu, giới báo chí Mỹ đã thuyết phục dân chúng Mỹ rằng bà là “kẻ lạ” và người Mỹ có bổn phận phải can thiệp vào nội bộ chính trị của Việt Nam …. Jacqueline Kennedy chê bà Nhu là mụ đàn bà “khao khát quyền lực vì ghét đàn ông, hay … có thể … nhiễm bệnh đồng tính luyến ái!”
Mười năm thầm yêu người vũ nữ nô lệ trong đám vũ nữ chốn cung đình Vijaya, người tạc tượng cố thể hiện trong bản khắc của mình một nụ cười huyền diệu mà lạnh lẽo u buồn. Mười năm để tạc một nụ cười của người con gái mình yêu. Và chàng đã làm được.
thương bạn ngồi khâu di sản
văn học miền nam hai mươi năm
tóc bạn trắng. trắng như mây
tóc bạn trắng như tuyết New Jersey
Trên chuyến tàu tốc hành xuyên đất nước
qua cửa sổ
tôi ngờ ngợ nhận ra dân tộc mình
rút lên cây đa đại thụ
– một triều đại lá
vườn sau cứ mãi tự hào
cái thứ nước ao tù ngạo mạn
lố bịch một lũ
chó hoang mèo rượn
ngày côn đồ đêm động đực
Nguyễn Đức Quỳnh rất đáng tưởng nhớ. Vì ông ảnh hưởng trên rất nhiều nhà văn thuộc thế hệ sau, đặc biệt là những người từ miền Bắc di cư vào Sài Gòn, dù họ xác nhận hay phủ nhận.
Tiếng cú rúc sân chùa
Thằng bạn tôi gõ cửa bằng chân phải
Cửa mở
Tôi lập tức xông vào
Dùng gậy quất túi bụi
và những đêm ta thức trắng
em lại sang
em nói là em cũng chẳng ngủ được
cái làng Cù của ta cũng chỉ nhỉnh hơn bàn tay con người một chút
Đòn thù của Ngụy Ngữ còn dữ dội hơn cả Vũ Hạnh. Vũ Hạnh chỉ nhắm vào mặt trận văn hóa, chưa bao giờ có một câu ca ngợi lộ liễu phe trong bưng mà VH đã gia nhập từ năm 1961… còn NN thì lộ liễu công khai
về phố làm cây khỏa thân
hỏi xem chân lý đã trần trụi chưa?
sài gòn vuốt mặt dạ thưa:
tuổi tên thất lạc đã vừa bốn mươi
thưởng thức những bữa ăn ngon
kèm theo thứ nước hảo hạng nhất
của ruồi
như điều người ta dành cho
người cao tuổi
Những bàn tay nắm lại, và nối thành một vòng tròn khổng lồ. Tất cả chuyển mình, tay khóa vào tay và đi vòng tròn.
Đó là buổi chiều ngày 28 tháng Giêng năm 1969. Tôi và sáu người lính còn nằm tại BP 850.815 (Bản đồ Thạch Trại). Tôi lặng người đọc thêm một rồi hai, ba lượt mẩu cáo phó mà vẫn không tin rằng Y-Uyên đã chết.
định hướng ngọn lửa
kiên trì thời tiết
bình ổn nhiệt độ dù lạnh hay nóng
vẫn phải là mùa xuân???
– Chưa bao giờ thấy độc giả, không biết.
– Mời ngồi đầu bàn.
– Kê vài cuốn tự điển cao lên, độc giả hơi thấp.
– Nhớ dâng trà.
Có một giọng đàn bà lẫn với tiếng gió ở sau tấm liếp như tiếng mẹ thằng bé. Nó nhìn lên mặt lộ. Trên con đường lổn nhổn đá xanh dẫn lên trên đó, người đàn bà có khăn tang đang nhẩy qua nhẩy lại, rượt theo một con chó ngậm trong mồm một khúc xương.
Tôi coi Y-Uyên như em. Tôi đã làm tất cả những gì có thể làm cho Y-Uyên nhà văn, Y-Uyên chuẩn úy. Việc làm của tôi có thể không có kết quả, hoặc kết quả chỉ đến quá muộn màng, quá chậm.
sao xuất ngũ sớm và kỳ cục vậy Uyên
có phải vì những người còn sống
đều đớn đau nên tìm đi vội vàng
như vì sao lẩn trốn bình minh
tôi trở lại texas
như giòng sông không chảy
như mưa không hề rơi
đường vắng quên tắt đèn
Bình Luận mới