Trên chuyến tàu tốc hành xuyên đất nước
qua cửa sổ
tôi ngờ ngợ nhận ra dân tộc mình
rút lên cây đa đại thụ
– một triều đại lá
Qua cửa sổ
cánh đồng lúa đang cấy dở đó đây nhìn tôi
trong khi lan man nghĩ về sự khốn khổ
của những tấm thân gầy oằn theo phận nước
về mũi đâm xuyên lưới bọc của những củ hành
bỏ quên nơi góc tối
về những con đường chúng ta không đi
sẽ để lại cho ai
Trên chuyến tàu tốc hành xuyên đất nước
tôi tự nhắc nhở mình không được phung phí
phải làm một điều gì đó
xứng đáng và ý nghĩa
với nắm bạc cắc trong tay, vì biết
nó không phải của mình.
.