Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Ta chỉ lên đường, hành trình đi tìm một cái gì đó khi nó chưa định hình rõ nét. Quả thực trong các thể loại văn chương thì tiểu thuyết là thể loại biến đổi không ngừng. Ở hoàn cảnh văn chương Việt Nam sự biến đổi này luôn gặp bất hạnh.
Chính vì thế, chính vì quan niệm “Nhà văn không thể tồn tại nếu trước hết không tồn tại trong một cộng đồng” này mà mười ba năm trước (2000), tôi đã chỉ trích ông nặng nề qua cái nhìn của một người phải tham dự vào một công việc chung lúc ấy…
Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời
Tôi nhớ tôi quen Hoàng rất sớm như quen Nguyễn Xuân Thiệp
thời năm năm bảy tôi ra thăm Hoàng ở Nha Trang, chúng ta ngồi
dưới chân cầu thang khu chung cư mới cất, thời Nguyễn Đức Sơn
còn ở con đường có nhiều cây bàng gần chợ Đầm…
Bọn học trò chúng tôi thuở ấy ngưỡng mộ anh lắm. Anh có dáng dấp một trí thức… Tây. Anh đã là nhà văn nổi tiếng trong văn giới và quần chúng, lại là một giáo sư Triết, đi dạy học chạy chiếc Lambretta màu trắng trông thật hào hoa, phong nhã. Trời, bọn tôi nghĩ chắc anh “đắt đào” lắm…
Tình, văn anh đầy ắp, và đôi khi có muốn chống lại chữ tình anh cũng chẳng đặng với cái chất yêu người vốn sẵn đó trong anh – nói với triết ngữ – là phạm trù tự thân tiên thiên và bẩm sinh (tôi trêu mấy ông như Hoàng vốn học Triết thời những năm 60-70 với ngôn từ kêu hơn pháo nổ).
Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe.
I fear that we won’t see each other again, ever. Between you and I lie many rivers and mountains, abysses, valleys, oceans and skies. Even fog, lightning and thunder. Nights and days. Confucius, morals and values. And…
Tôi nghĩ rằng bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, ông luôn dùng những kẽ hở trong ngôn ngữ, những khoảng trống lấp lửng, để đối thoại với các độc giả của ông, những người của ngã ba đường, những du mục miễn cưỡng, những thế hệ chưa, sắp, và đã quên tháng Tư ….Trong mọi mâu thuẫn, ông luôn là người trung thành với V.
Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia xẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa.
Thời đại của Nguyễn Xuân Hoàng là một thời thế đặc biệt. Ở đó, đầy những biến cố từ thuở kháng chiến chống Pháp, đến thời đệ nhất, đệ nhị Cộng Hòa, từ những cuộc di cư đến ngày di tản, từ cuộc vượt tuyến di cư vào Nam đến vượt biển tị nạn xứ người.
Trong những tác phẩm viết sau 1975, theo tôi, bộ Người Đi Trên Mây có thể xem là tác phẩm tiêu biểu của ông. Vì thế bài viết này phần lớn sẽ dựa vào đó để rọi sáng phần nào văn chương của Nguyễn Xuân Hoàng trong giai đoạn ở ngoài nước…
Trường thiên nhiều tập là thể thích hợp cho tác giả muốn ôm trọn trong vòng tay cả một không gian và thời gian có kích thước lớn như thời đại chúng ta. Tùy kiến trúc tinh thần mỗi tác giả. Có người ưa phóng tầm mắt rộng ra ngoài để vẽ những bích họa lịch sử, xã hội lớn. Có người hướng nội…
Tôi biết những cánh cửa vất vả và khổ nhục đang mở ra trước mặt chúng tôi. Nhưng vất vả khổ nhục như thế nào thì tôi không rõ. Phải đợi đến nửa tháng sau tôi mới biết viên thuốc độc đầu tiên họ cho và bắt chúng tôi uống là lòng hoài nghi. Nó là một thứ “sinh tử phù”. Nó mở đầu cho một mùa nghi hoặc.
Lần đầu tôi gặp nhà văn Bình Nguyên Lộc là vào năm 1972, khi tôi mới về làm thư ký toà soạn tạp chí Văn. Ông gầy ốm, mái tóc chải rẽ đường ngôi ngay chính giữa, đeo một đôi kính đen kiểu xưa và mặc bộ đồ trắng y như một công chức thời Pháp thuộc. Tác giả Đò Dọc lúc đó…
Người đàn ông luống tuổi ngồi tì cánh tay trên đầu gối với bàn tay tì cằm nhìn vào một cõi mông lung nào đó trong khi người vợ đặt tay lên vai ông nhìn ông vẻ mặt quan tâm, như thể đang hỏi, “Ông có sao không?” Người chồng già cúi nhìn bà vợ yếu đuối bệnh hoạn nằm tựa đầu…
nhiều cánh tay giơ lên vung vẫy và những cái chân nhảy cẫng
nhiều cái nón tung lên trời
đám đông khát công lý ngạc nhiên
tôi thì hân hoan đi tìm người đàn ông hấp dẫn vừa quen
Trên vách tường trong căn phòng nhỏ của Mai Thảo ở hẻm Song Long, Quận Cam, treo một số ảnh. Những bức ảnh của Mai Thảo thời trẻ. Một bức ảnh do nhiếp ảnh gia Lê Phúc chụp Mai Thảo mấy năm sau này, trước ngày anh mất sức.
Khi ta mười sáu, ta nghi nhận cuộc đời qua ánh mắt của hai người: đứa trẻ lên mười và em bé lên sáu. Tính hiếu kỳ [mọi người] của tuổi lên mười và sự vòi vĩnh [mọi thứ] thơ ngây của tuổi lên sáu. Khi ấy, tôi đọc Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu bằng hai đôi mắt băng tâm…
Em có còn nhớ tảng đá xanh dưới chân cầu bắc qua sông Potomac, nơi mình đã ngồi nhìn dòng nước chảy vào một chiều mùa hè, khi xe chúng ta bị hỏng ở bức tường Cựu Chiến Binh Việt Nam trên đại lộ Constitution? Bây giờ chắc nơi đó con sông đã đóng băng và những chú chim, chẳng biết tên là gì…
When the blue car drove through the street puddle, my shirt was splashed with water and it evoked a memory of your laugh, sharp and dry. All at once I felt as if our happiness had too been doused like a person walking in a torrential rain.
Giữa đêm chợt nghe tiếng nhai rào rạo, hai bên mang tai những cánh hoa bỗng bung lớn ra từ gối nằm rồi khép trùm cả phần đầu, tóc và da bị kéo giật kịch liệt, môi má cảm nhận được cả chất mềm và nhớt của cánh hoa đang tiết dịch. Giẫy giụa, la hét, tôi dùng hết sức lực…
“Trong một thời gian dài, cả ngày, những porno- websites cứ hiện lên đủ thứ hình ảnh, kinh khiếp của những người con gái nhỏ bé Á Đông bên cạnh những người đàn ông ngoại quốc hung dữ… B.Ti đã bị những cặp mắt đau đớn, kinh hoàng của những người con gái đó ám ảnh và B.T đã ngồi xuống viết…”
Nghiên cứu hướng nhân văn không mang tính công thức, người nghiên cứu làm việc với sự nhạy cảm trí tuệ của mình trước vấn đề nghiên cứu và hướng tới hiệu quả giao tiếp, giá trị đạo đức và thẩm mỹ. Nếu như khoa học đề cao lý tính thì nhân văn không cho rằng lý tính và cảm tính tách rời nhau hoặc cần phải tách rời nhau.
Vincent là một thành viên lâu năm của Pháp Luân, anh kể về sự đàn áp các tín hữu với cách nói khúc chiết, buồn rầu, trầm tư, nhưng không lộ vẻ tức giận, căm hờn. Tấm gương của những người phản đối im lặng như anh thật đáng cho người khác noi theo, không những về phương pháp phản đối bất bạo động…
Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Bình Luận mới