Thư Tòa Soạn »

28.06.2026

Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

Mê cung

1.10.2013

Ngọn tháp cao hơn mọi thứ ở đây, nhưng dù lâu đài có to lớn hơn và ngọn tháp được xây cao thêm, nhô tới những vì sao thì nó vẫn chỉ có thể đứng bất động một chỗ. Chân lâu đài chôn sâu dưới đất và mãi đứng yên.

lúc mà đêm xuống

1.10.2013

trước khi đi ngủ
tôi luôn muốn làm bài thơ
thể thất ngôn (bảy chữ)
cực khí khái

Đừng viết sử thành thơ

1.10.2013

Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày

Khi Lịch sử nhận chân hình bóng Thần, Người…

30.09.2013

Bổn phận của sử gia là phải đem thần trở lại thành người, dựng lại thần cho thành dáng người. Nếu chỉ dừng lại ở tính cách chuyên môn chung chung thì đó chỉ là điều phải có khi xếp đặt sự việc cho là đúng với những gì đã xảy ra. Nhưng vì còn muốn xét lại tâm ý cá nhân…

mắc cạn

30.09.2013

triều cường
của thành phố
chỉ có đám chuột cống
lúc nào cũng khô ráo

Tĩnh lặng (III)

30.09.2013

Tôi dần trong lại

Bàn chông đen
Những mũi tên đen
Thoát ra

Đốm lửa, cơn gió và khoé nhìn của Nguyễn Xuân Hoàng

27.09.2013
TTT-KhoeNhinNXH_thumb.jpg

Từ một cuộc điện đàm giọng anh Hoàng chập chùng, nhẹ và mỏng như mây, tôi đang nói chuyện với “Người đi trên mây” có mái tóc bồng trải cụm rừng trắng ra vũ trụ. Tôi nhắc nhở đến những sáng tác của anh, có lẽ tôi gợi anh trôi về lãng đãng đại dương ký ức.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 25

27.09.2013
NuiDoan-18_thumb.jpg

Quán vắng khách, chị Bảy Rạng lựa chỗ sáng, ngồi co chân trên bộ ngựa ván ghép, kêu thằng Được tới nhổ tóc sâu tóc bạc. Ngoài lộ đất, nắng đầu trưa đổ chan chan. Không một bóng người. Bữa nay thằng Được tan lớp về sớm vì cô giáo cáo bệnh nằm nhà. Nó thích lắm, cứ bu quanh chị Bảy…

ngưng bích

27.09.2013

dáng đứng lầu xanh
trăng đầu thềm biệt lệ
bâng khuâng ngùi thịt da cung cúc
nếp đan cọ gần. thiêm thiếp…

buổi sáng xâm xoàng

27.09.2013

hệt mê cung (vũng nước đái
ổ gián!)

tất nhiên nàng đã lập gia đình
đọc chả giống bài thơ- đúng không?

Một cuộc đời tự do

♦ Chuyển ngữ:
26.09.2013
HaJin-AFreeLife-cover_thumb.jpg

Làm cách nào mà những tác giả ấy lại có thể dùng những ngôn ngữ thô tục như thế để mô tả Đài Loan chứ? Tôi không hiểu chữ ‘sichu,’ thành ra tôi tra tự điển. Làm cách nào mà họ dám nói Đài Loan là bộ phận kín của Trung Quốc và không thế lực ngoại lai nào được đụng đến.

Thơ đầu mùa thu

26.09.2013
mh-ThoDauMuaThu_thumb.jpg

Nếu giả vờ rằng sau những rặng cây xanh mờ ngoài cửa sổ
là giòng sông phù sa nặng đỏ từ ngàn năm nơi mặt trời mọc
Nếu giả vờ rằng dọc những triền buổi sáng

Espresso ♦ Dạ khúc

26.09.2013

Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.

Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.

Tự Lực Văn Đoàn và phong trào Thơ Mới

25.09.2013
clip_image002_thumb.jpg

Tự Lực Văn Đoàn đã đóng góp một cách rất đáng kể vào phong trào Thơ Mới, 1932-1945. Nếu không có Tự Lực Văn Đoàn, phong trào Thơ Mới chắc cũng sẽ thành công, nhưng không thể nhanh và rực rỡ như chúng ta đã thấy.

Luân Niệm Chuyển Trang

25.09.2013

Chúng xông vào cửa tiệm buôn bán và trao đổi tư tưởng, hàng hợp pháp lẫn hàng lậu, rút mấy trang lệnh bắt cuộn dài như thanh kiếm sắc, đặt lên quầy trấn áp, ra lệnh cho cô chủ, lúc này đang còn ngạc nhiên bần bật, bắt cô tự lấy giấy vụn nhét miệng mình để thôi đôi chối…

Ngày 13 tháng 7 năm 2013

25.09.2013

Máu vẫn nhiễu
đỏ suốt thời gian
đỏ từng bước
vết thương đau lòng, cứ mãi mãi đau lòng

Đầy những vết thương. Thơ

25.09.2013

Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.

Tĩnh lặng (II)

24.09.2013

Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết

Nhưng không hề đau!

Thứ ba ♦ Vô đề

24.09.2013

cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách

tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình

Cánh máu

23.09.2013

Và rồi ai sẽ kể tiếp câu chuyện hôm nay. Ngày kia, ngày tới, khi mọi chuyện chỉ nặng phần bên này, khi đêm vẫn dài ngay cả buổi sáng tới. Người ta sẽ hỏi, có thấy khói đằng kia không? Đâu, nó đâu. Chỉ là do cánh trắng mang tới, xuyên qua nó thì cái gì mà không bạc màu, ủ rũ,

Ghi chú thơ Nguyễn Xuân Hoàng

23.09.2013

Biển, nghe không? Biển, nghe không?
Lạnh mênh mông! Lạnh mênh mông!
Dấu hỏi xanh dấu than trắng
Câu trả lời: Sóng như bông!!!

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 24

20.09.2013
NuiDoan-18_thumb.jpg

Một xoè tay u nần bịt ngang miệng bà, lẹ làng nhét vô nhúm giẻ, bịt ngang mảnh vải thắt gút sau gáy. Cái chén sành rớt xoạch xuống thau nước, tung toé. Hai tròng mắt già nua trợn trừng, nhớn nhác một thoáng nhiều dáng người lô nhô sát rạt, rồi tối sầm dải khăn đen bịt kín.

Cứ để gió cuốn đi

20.09.2013

Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang

Sông vẫn nồng nàn

19.09.2013

Nếu gửi em về thời trẻ dại
em sẽ yêu như em đang yêu
em giấu tình trong viên sỏi nhỏ
ném vào mặt nước bật tiếng kêu

Tấn khổ hài kiểu cách

♦ Chuyển ngữ:
19.09.2013

Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.

Ngày tháng cũ

18.09.2013

Buổi học đầu tiên, NXH tới trễ. Chiếc lambretta của anh dựng nghiêng trên cái lối đi xi măng rồi anh sà vào chỗ tôi ngồi ở ngay cuối lớp. Sẵn giấy trắng cho học viên trên bàn, anh rút chiếc bút nguyên tử vẽ nguệch ngoạc những hình kỷ hà rồi chắc là tiện tay, anh viết lên giấy mấy chữ Tôi là Nguyễn Xuân Hoàng.

giải

18.09.2013

áp tải người
vào đất quỷ phương nam
phí phạm chữ đồng
cột trụ đường xanh uống hết

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 23

17.09.2013
NuiDoan-18_thumb.jpg

Chú tưởng mình là kẻ đạo tỳ đang quật mồ khơi lại mớ tro xương một chương dĩ vãng nhiều hưng phế. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mở tầm nhãn quan chú ra thế giới khoáng đãng bên ngoài. Không gian đâu phải chỉ giới hạn trong cõi đất đai quạnh hiu nơi nầy với hai mùa mưa nắng luân phiên.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)