Bài đã đăng của Mahmoud Darwish
Mahmoud Darwish sinh năm 1941 ở Al Birweh, Palestine, trong một gia đình địa chủ Hồi giáo Sunni. Khi Quốc Gia Do Thái được thành lập năm 1948, làng ông bị phá hủy, và gia đình ông lánh sang Libăng một năm rồi bí mật trở về Do Thái.
Hồi trẻ, Darwish từng bị bắt tại nhà và từng ở tù vì hoạt động chính trị, và vì đọc thơ của mình trước công chúng. Trong thập niên 1960, ông gia nhập Rakah, tức Đảng Cộng Sản Do Thái được chính thức hoạt động. Năm 1970, ông sang Liên Xô theo học Đại Học Moscow một năm, rồi dọn sang Cairo. Ông sống lưu vong trong 26 năm, giữa Beirut và Paris, cho tới năm 1996 thì trở về Do Thái định cư tại Ramallah ở Tây Ngạn. Ông từng làm biên tập viên cho nguyệt san của Mặt Trận Giải Phóng Palestine, và giám đốc trung tâm nghiên cứu của tổ chức này.
Ông mất năm 2008 tại Houston, bang Texas của Mỹ, vì biến chứng sau một cuộc giải phẫu tim.
Darwish đã cho xuất bản khoảng 30 tập thơ và văn xuôi, và tác phẩm của ông đã được dịch ra hơn 20 thứ tiếng.
Năm 2000, Bộ Trưởng Giáo Dục Do Thái Yossi Sarid đề nghị đưa thơ của Mahmoud Darwish vào chương trình trung học của Do Thái, nhưng đề nghị này bị Thủ Tướng Ehud Barak bác bỏ với lý do “Do Thái chưa sẵn sàng.” Các giới chức Do Thái lại đem vấn đề này ra tranh cãi sau khi nhà thơ qua đời.
Mahmoud Darwish được xem như “hơi thở thiết yếu” của dân tộc Palestine. Ông nguyên là một nhà vần luật viết bằng tiếng Ả Rập, mặc dù ông nói thông thạo tiếng Do Thái, tiếng Pháp, và tiếng Anh. Ông không ngừng tái định nghĩa vần luật của mình để viết những bài thơ “tự do” theo một thể thức nào đó, và về sau ông thử nghiệm với việc tìm thi tính bên ngoài vần điệu. Thơ ông cũng đi từ những khẩu ngữ nặng tính đấu tranh sang những ưu tư về cuộc sống, cái đẹp, và triết lý, tuy không bao giờ xa rời chính trị.
[Tham khảo: Poets.org, Wikipedia]
Đừng viết sử thành thơ
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
Tại một trạm xe lửa bị rớt khỏi bản đồ
Có những người chết đốt lửa quanh mộ mình.
Có những người sống dọn bữa tối cho khách.
Có đủ từ ngữ cho ẩn dụ vươn lên
trên sự kiện. Hễ khi nào nơi này tối đi thì một mặt trăng bằng đồng
soi sáng và mở rộng nó. Tôi là khách của chính tôi.

Bình Luận mới