Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Bản tính chú ham tìm hiểu. Chú thật lòng muốn biết nhiều chuyện về căn cơ giống người da trắng. Xứ sở họ là chỗ nào trên tấm địa đồ? Cớ sự nào xui khiến họ tới đây? Còn đức tin ở một đấng toàn năng tạo dựng trái đất và muôn loài, giả chân là đâu?
Bìa 1 luận văn của Đỗ Thị Thoan có dòng: LUẬN VĂN THẠC SỸ: KHOA HỌC NGỮ VĂN. Từ “khoa học” ở đây có nghĩa gì? Tôi không rõ Khoa Ngữ Văn trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội, Việt Nam hay là “phương Đông” đã sáng tạo nghĩa từ “khoa học” khác với nghĩa từ “science” của “phương Tây” như thế nào.
Lọt thỏm trong ngôn ngữ màu, tôi tự nhiên nhuộm bản năng mình đa sắc, vụt nhìn ra một thằng người dị hình bước từ bóng vai mình len ra đi, trên chiếc đèn lồng tím treo trong cơn bão những hình tướng ngộ nghĩnh hóa chơi vơi, những chiếc còng lưu ly khóa trái các khả năng cố bươn chải.
Thời Sài Gòn trước 1975, hình ảnh của ông còn in đậm trong ký ức tôi với khuôn mặt rắn rỏi, khỏe khoắn, đôi mắt lộ và sáng dưới cặp chân mày đậm và to, tiếng cười sang sảng và giọng nói dầy, trầm ấm. Lần tôi gặp ông gần đây nhất là vào dịp Duy Thanh từ vùng Vịnh (San Francisco) xuống quận Cam…
nắng đổ xuống sân phượng
bỗng rực ngời sơn công
một trời xưa quý phái
hiu hiu cực gió nồng
Trong văn học, ở nước ta cũng như nước ngoài, khen chê là chuyện thường tình. Tolstoy không thích Shakespeare trong khi tuyệt đại đa số người đọc đều rất ngưỡng mộ nhà đại thi hào người Anh ấy. Ngay chỉ một người mà thôi, vào thời điểm này thích cuốn này, chê cuốn nọ; vào thời điểm khác có khi nói ngược lại. Chính Lê Huy Oanh từng mạt sát Thanh Tâm Tuyền trên tạp chí Sinh Lực. Về sau trên tờ Văn năm 1973, ông nhận mình sai: “Trong cơn giận dữ rất chân thật, tôi đã mạt sát đả kích anh ta thậm tệ để rồi chỉ ít ngày sau tôi dân dần thấy tất cả sự nông nỗi, bất công của những lời mạt sát đó.”
Nhưng điều tôi muốn nói ở đây không phải là chuyện khen chê, mà là cơ sở lý luận dùng để bênh vực những lời khen chê đó.
Bội hiện thực là thuật ngữ được sử dụng trong ký hiệu học và triết học hậu hiện đại, miêu tả sự bất lực của ý thức trong việc phân biệt thực tại với sự mô phỏng thực tại, đặc biệt là trong những xã hội hậu hiện đại có công nghệ tiên tiến. Bội hiện thực được xem là một điều kiện…
Ngồi dọn nhà, anh mở ra một chiếc cặp cũ rỗng không nằm buồn tênh kế bên cái cặp mới chứa đầy sách vở. Cái cặp cũ trở nên rộng lớn bất ngờ nhờ sự rỗng rang của nó, nhờ sự thênh thang rỗng không mà có thể chứa đựng được bất cứ vật gì được đưa vào từ một cây bút, quyển vở…
Chủ nghĩa hậu hiện đại xuất hiện sau Thế chiến II, được xem là phản ứng trước những hỏng hốc của chủ nghĩa hiện đại. Nó hình thành từ sự tổn thương tinh thần, chịu ảnh hưởng lớn bởi những sự kiện như Hiệp định Geneva, những nhà tù Soviet, cuộc Cách mạng văn hóa Trung Quốc…
Dân Nam kỳ thuộc điạ tuy dễ tính nhưng nóng nảy, lại dễ bị lôi cuốn theo Việt minh hoặc mấy đảng phái cách mạng chống Pháp. Thời gian gần đây ông thấy đã nhú mầm chống đối.
Chúng hiện ra dưới những tinh tú
Được thắp sáng bằng nước mắt và cơn động kinh của trái tim loài sói
Cất lên tiếng tru hoang trong nền văn minh ve chai
Để kết thúc một ngày tuyệt vọng
Miệng mở một thời không bao giờ khép lại
bao người mở miệng rộng hoác như chúng anh mà có nói được gì đâu?
xa nửa vòng trời mà còn lo chó cắn
Em đã có những tháng ngày lãng mạn nhưng hợp vệ sinh với nhà văn này nhà thơ nọ, luôn luôn cảnh giác giữ tư thế ngồi để tránh nhăn lưng áo. Chính anh đã đẩy em vào thế giới sáng tác nơi em không thể không cà-phê phin hoặc trà chanh đường với những văn nhân hàng ngày ngồi chơi xơi nước…
Bà Bảy thều thào với chú Năm Tự, họ muốn xưng tội đó. Chú Năm ngớ mặt, tội gì vậy? Bà Bảy hứ háy, ai lại hổng có lần phạm tội, nhẹ như nói láo, ăn cắp, gian tham, nặng hơn như ăn nằm với người khác, cướp của, thậm chí giết người.
Nhưng chúng ta phải không được nói về những thời kỳ trước thời Đại Tái sinh, nếu không chúng ta sẽ bị phạt giam ba năm trong Lầu Trừng giới. Chỉ duy có những người già là hay thầm thì về điều ấy vào những độ hoàng hôn, ở Nhà Vô dụng. Họ thì thầm về nhiều điều lạ lẫm, về những tòa tháp…
Em chẳng hơn khúc sông
lúc vào chỗ hẹp
Cố ngoặt thoát dòng lưu thật nhanh
chẳng thể mùi mẫn gì giữa cơn khó ở.
Dĩ nhiên, các yếu tố tiêu biểu tối thiểu cho một đời sống của một dòng sông không những bao gồm lưu lượng nước của dòng sông ấy đủ cung ứng cho nhu cầu nước uống cho con người, cho ruộng lúa, cho cỏ cây, vườn tược những vùng đất…
Sáng kẻ đuổi theo, tối kẻ được theo.
Sáng muốn làm đầy tối bằng chính mình
và muốn nó vẫn là tối
để sáng vẫn còn làm đầy nó.
Hầu hết đọc chúng trong tuổi trẻ, nhưng những cảm nhận, rung động và nỗi say mê có vẻ như đã hằn sâu trong tâm trí, theo người đọc suốt đời. Chúng vẫn ở đó, qua nhiều biến thiên của cuộc đời, người đọc vẫn mang nó mà không biết, đến một lúc hội đủ duyên — như cuộc triển lãm và hội thảo này…
con nước khờ gồng mình tải đạo
nhận ra phía tảng băng chìm
con nước hiền chia về muôn ngả
ai nào biết trước hợp tan
Sáng ngày 25 tháng 07, 2013, sau cuộc thảo luận riêng với Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Tổng Thống Obama đã mở cửa Phòng Bầu Dục cho báo chí chứng kiến lời phát biểu …
Tuy thế, Nhất Linh khẳng định: “Trong tiểu thuyết, không cần văn chương”. Vì “văn trong tiểu thuyết là thứ ít quan trọng nhất.” Theo ông, “đặt văn chương lên một bực quá ư quan trọng trong tiểu thuyết” là một điều sai lầm. Ông cho đó là một thành kiến văn chương, và chính cái thành kiến văn chương đó đã cản trở…
không dám ngước mắt lên nhìn mây bay
thấy lá thu vàng rực rỡ mà không dám gọi
tôi ước gì mình bị tuyên án
để biết mình còn có thật
chiếc ghế bành chạy trốn một mình nơi góc tối
văn sách phóng vụt qua đường
giờ này động biển không còn ai nhảy sóng
diện tích bạo loạn chiếm lĩnh phương hướng mai sau
Chị vận chiếc khoác đen dài từ xa nhìn như thế đó là tấm lưới bảo bọc cả thân người. Một chân co gối trước ngực, chị nhẹ nhàng choàng đôi cánh tay ôm trọn chiếc gối rồi ngả mặt lên nó. Tóc chị rẽ ngôi giữa, buông dài rậm rạp như một chồi rễ bị gió giật xuôi vào bờ, chúng bám hết vào một bên gò má…
Trong thời kỳ từ nửa sau thế kỷ 19 cho đến đầu thế kỷ 20, những thành phố như Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng chẳng hạn, ở trong quá trình hiện đại hóa và cho thấy quang cảnh của một thành phố hiện đại. Dân người ở những thành phố này có lối sống hiện đại, làm nảy sinh phong tục thành thị.
Bình Luận mới