Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
… Và những con mắt độc diễn mù màu. Vẫn cứ là sự sống chẳng hề đổi thay. Nhưng là sự sống mang hệ màu bị tước đoạt. Có khi, chính sự tước đoạt lại kích thích nhú mầm cho sự sống mới. Đôi lúc ta nghe từ vách đá vọng lại rất hư từng lời thực của chính ta.
Pho tượng “Chúa Giêsu Dưới Làn Vải Liệm” nằm ngay trước mắt tôi, trên một cái bệ chỉ cao hơn sàn nhà khoảng 2 feet, xung quanh là dây thừng ngăn cách không cho người xem lại gần, tuy có thò tay ra cũng sờ tới được. Tôi ngó trân pho tượng cẩm thạch đã ngả mầu vàng…
Lúc thằng nhỏ từ giã chú Năm Tự, leo lên bờ, quay lưng bước đi không ngoảnh mặt, sắc ngày đã đổi màu đỏ chạch. Bóng nhá nhem tàn cây hoàng hôn há miệng nuốt trửng thằng con trai, thoáng chốc mất dạng. Một đợt gió mỏng xước ngang, chú Năm rùng mình…
Một cô học trò đệ Tam coi nhưng không nói gì về thơ mà nói về bút danh, cách gợi ý xa xôi của cô làm tôi nhận ra mình đang ở đâu (Châu Đốc), chữ lót tên cô học trò và họ Cao của tôi… trong một phút bất chợt hình thành bút danh dùng hết đời tôi. Thật hên, với bút danh này…
Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,
Last May I had the opportunity to accompany a Vietnamese American Heritage Foundation (VAHF) delegation to visit one of the former gateways to freedom in the Southeast Asian region: the refugee camp of Galang in the Riau Archipelago…
Ông chủ tôi nuôi hai con chó
Chúng giữ nhà trấn áp người qua đường
Chúng được phong sao gạch
Gắn nơ hồng
Và khen thưởng vào dịp cuối năm
rễ cây và mặt đất thắt cổ nhau bên suối
những giấc mơ biến dạng thành đêm dài
những đêm trăng sao nhợt nhạt hình bóng ai
tôi cũng nghe tiếng thú hoang kêu hấp hối trong mưa
Những cảnh ngộ thiếu nhân quyền xảy ra hàng ngày. Những ý tứ về bạo quyền, bạo hành dàn trải khắp nơi. Thơ đấu tranh thành công ngoại trừ vì biết chọn lựa những tứ thơ, hình ảnh độc đáo, để gây xúc động cho chính mình và cho người đọc, thơ đấu tranh còn biết chọn sự xúc động…
đáy vực tâm linh ảo hình
khói hồn lung linh
tàn tro chợt thức
gọi tên bốn bề ảo mặt
Và từ tri ngộ đậm sâu đó, hơn mười năm sau, tôi thử thách mình, dịch bài thơ Nụ Hôn của ông qua tiếng Anh, và gửi tặng chính tác giả…
Vào ngày 27 tháng 5 năm 1956 khi con nhỏ Titi 7 tuổi ngồi trong buồng chiếu phim của rạp hát Huỳnh Long đối diện Kênh 16 của tỉnh lỵ Quản Long thì Giuseppe Tornatore chào đời ở Bagheria, Palermo trên đảo Sicily nước Ý. Ông này 32 năm sau trở thành đạo diễn điện ảnh…
người bảo: mấy thằng huế [thâm] trầm
thiệt ra trầm tại âm thổ
thâm chưa chắc bởi nông sâu
cứ đến với nhau tự nhiên khúc khuỷu truông đèo
Từ lâu rồi, chú cứ tưởng cõi lòng mình đã chai sạn, lú lẫn. Nhưng không, thứ cảm xúc dị thường đó đột nhiên ngoi dậy bừng bừng ngũ quan chú trong khắc giây nầy, lúc chú xoè lòng tay sằn sõi, trơn lầy lăn dọc sống lưng người đàn bà dị chủng.
sẽ có lúc đất run lẩy bẩy
sẽ có lúc lũ người trần truồng tràn ra đường phố hát thánh ca
ôm nhau
những chiếc khẩu trang bàng quan khẩu nghiệp
nghiện tới nơi sinh động hàng quán chưởi thề
trạn bát khoa trương bằng cấp
trận banh chân đất tá lả chân giày
giờ chữ nghĩa tôi lại dày đặc nguyền rủa
nguyền rủa
kể cả bản thân tôi
kể cả dăm điều lố bịch
Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Khó đọc hay dễ đọc chỉ là quan niệm tương đối. Và việc chọn tác giả ba miền cũng chỉ theo cảm tính cá nhân, Nguyễn Bình phương (miền Bắc), Nhật Chiêu (miền Nam), Ngô Phan Lưu (miền Trung) đơn giản chỉ là những nhà văn tôi quen biết và đọc nhiều. Bài viết này không mang tính chọn lọc…
Tóc và râu nấu canh
hầm xương cho ngọt, nhất là xương ống.
Óc trắng nấu súp
thả vào hai tròng mắt lúc máu sôi.
[N]hớ lại cái “ghê” trong truyện ngắn “Dưới Tàng Cây Trứng Cá” của thầy mà đám học trò bàn tán, tôi tìm đọc lại và phì cười. Truyện nói về một nhân vật nam, khi nhìn thấy cô bạn gái đang ngồi giặt quần áo, có những thứ đồ lót đã làm anh nhớ lại những lúc anh vò nát chúng trong tay. Đúng là tuổi học trò, và những tiểu thư còn thích ô mai. Ghê là phải!
vui chi một cõi tạm
buồn gì một đời trôi
trăng tròn hay trăng khuyết
đù ỏa cuộc trần ai
Chỗ đáng tiếc là chính tác giả cản trở chúng ta: ông đánh lạc hướng của truyện bằng cái nhan đề; nhan đề không đả động đến Diệp, tác giả truất phế Diệp. Tác giả là chúa tể, thân phận mỗi nhân vật là do ông định. Dù cho độc giả có chọn Diệp làm cái cốt tủy của truyện thì ở đây ta không hề gặp sự đồng tình sốt sắng của tác giả.
[T]rên thân những cành nhánh ấy của cây Sồi còn sót lại một gã trai trẻ đang bị đu đưa như một con sóc, là kẻ sống sót duy nhất vì nhờ không chịu nổi cơn đói, hắn đã lặng lẽ leo lên để phỗng tay trên những quả sồi ít ỏi trong lúc đồng bọn đang còn bùm xúm bàn tán tìm cách nào để sống cho những ngày mai rất mù mịt.
Nhưng liền ngay khi đó tiếng cười của nàng chợt tắt sau câu nói và mắt Diệp mở lớn ngạc nhiên hướng về chiếc ghế bằng da màu đỏ. Một người đàn ông đã ngồi trong ấy tự bao giờ.
Thức ăn đã mang lên và tôi bắt đầu bữa cơm tối một mình.
Anh Hoàng … bảo mày nên cho truyện chấm dứt lúc nhân vật nữ lên máy bay về lại nhà. “Để độc giả thử tìm lấy đoạn kết cho chính mình.” Tất nhiên là mày không chịu, không thể để độc giả làm hỏng giấc mơ của mày …. Không lâu sau đó, đến phiên mày hối hận!
Bình Luận mới