Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
có một chiếc áo quan
rất nhiều người chịu nằm trong đó
chủ tịch có bí thư có thủ tướng có
bộ trưởng dân biểu có
Bục. Bục. Bục. Tiếng búa nện còn vang trong ký ức gần đây. Hàng vạn điểm sáng trắng rõ dần trong vòm tối, Xanh đã thấy những chuyển động loạn xạ, ma quái. Đất liền trời. Những điểm sáng trắng sắc nét. Xanh quay về, đi vào trong xác mình, vừa hoàn hồn Xanh lại thấy…
tôi di di ngón tay. tợ giết con kiến
nhưng
không con kiến nào. ở đây
đấy. cách tôi cưỡng lại sự thôi thúc
thứ đến là gì không nghe nói
chỉ thấy bơi bơi một khoảng đầy
chỉ nghe bóng tối ôm chìm lỉm
rờ rẫm. va mình một ngón tay
Mình sẽ gặp anh chàng trong quán cà phê (bọn chúng hay lai vãng ở đó),
đứa con trai có gò má nhọn như dao và đôi môi như mũi tên hình trái tim của Cupid,
Ở xứ này họ nói tôi sẽ chẳng bao giờ xinh, nhưng tôi muốn mình
đẹp—
Cái đẹp kinh hồn làm đàn ông phải chết,
cái đẹp dấy khơi ngàn chiến hạm.
ở đó phía cây cầu mỗi lúc những dòng người qua
bạn nằm xuống nối những miền ký ức
vụt khỏi tầm tay nỗi nhớ
Lần đầu tiên trong đời, chàng nhận ra vùng thổ ngơi hoang dã rộng lớn từ từ bị những rẽ đất tư hữu cắt mẩu manh mún. Vận nước đương thời tối sáng long đong. Lòng chàng cũng bất phân lắm nỗi trong ngoài. Mây trổ đốm lên mặt ruộng xâm xấp nước, đơm bông từng chùm trắng nõn.
làm thơ là thở
không đúng, phải là thỡ
hít vào bụi bặm vi trùng
thở ra cho máu đỏ, dặn dò tim đập canh thức nỗi buồn
Ngồi lại phiến đá lạnh nào đó, để nhóm lửa cho chỗ ngồi chứ chắc gì cho ai hay cho bản thân mình, là hồn thơ miên di. miên là bất định, di là vỗ cánh? miên di là cánh vỗ vô chừng? Mỗi vết chân người qua, lửa cháy lạnh. Lửa cháy không cần hơi ấm.
Họ đã nói về
Những điều cái chết thấy: bình minh dạng sợi
Cây đàn guitar dựng đứng
Như một tôn giáo
trên thân thể ta có những vết bầm đã đến từ bấu víu
tình yêu
ôi những cơn điên
mùa thu buông xõa
Hành trình đi tìm cái mới trong sáng tạo cũng là hành trình tìm kiếm bản kinh thánh cuối của [Đặng Thơ Thơ], nhưng làm sao ta biết bản kinh thánh nào là bản kinh cuối, cũng như sáng tạo cái đẹp không bao giờ dừng ….
người đàn bà với căn bệnh loạn dưỡng chất trắng não đã đem những giọt máu của mùa thu vào thính giác của loài thực vật tạo ra mây. những đám mây đó luôn biết cách trở nên cuồng nộ hay tái sinh âm thanh đã chết. tôi đến thị trấn vào buổi chiều…
Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
ngày và đêm như thể
vây phủ thơ không lối ra
khi tâm thất tôi còn lêu lổng bên kia mặt tối của trăng
thì em bên đây
Một khi ngôi đền ở giữa trái tim
phát cháy
Câu hát ầu ơ bốc lên
thành khói nghe rõ từng thanh âm.
trốn tiệt những đường cong
rầu lòng bố cáo thất tung ánh sáng
cày cục giống con nòng nọc xoay tròn một đời lắt léo
tá lả tình nhân neo đơn
Danh tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets) năm 2013-2014 đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 thanh thiếu niên, trong đó là một cô bé gốc Việt 15 tuổi, Aline Dolinh.
trên cánh đồng ô liu Newhaven
muốn viết câu thơ
xanh biếc tôi cánh đồng ô liu dịu dàng trĩu quả
nhưng sợ ai đó gào lên
Tự trang bị cho mình
Một thứ khí giới bằng đất sét:
Chính Nghĩa
Con chó từ phía quyền lực
Xông tới…
Khuya qua Cẩm chiêm bao thấy ba trở lại nhà. Sáng ra, lúc nghe chuông sớm chùa Phụng khoan thai từng hồi len qua cửa sổ mở hé, Cẩm mơ màng tỉnh giấc. Chuỗi mộng lành còn đậm nét trong tâm trí, chan hoà ảnh sắc và âm thanh. Không gian chưa sáng tỏ.
hôm kia có một đóa hoa
mỉm cười. rồi đi mất biệt
nhà ở chốn nào không biết
người ở với nhau rất mệt
Bóng tối của tôi, mùi khét từ đám cháy cũ, những con chim kí họa bay lên
giấc mơ không xương sống đậu trên phảng gỗ
gương mặt bong ra đầy vết ố
Bình Luận mới