Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Làm Sao Yêu Một Lữ Khách Thời Gian


♦ Chuyển ngữ:
3 bình luận ♦ 7.10.2013

NSPP-2013-Chap-Book-Cover

Chapbook bao gồm những bài thơ được tuyển chọn của Aline Dolinh
một trong 5 Thi sứ Học sinh Quốc gia nhiệm kỳ 2013 – 2014

I.

Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
Đã biết những chuyện kiểu đó sẽ ra sao rồi mà.

 

II.

Ba điều có thật ở thế kỷ hai mươi ba:
Một. Ở Tokyo, ban ngày bầu trời màu tím nhạt.
Hai. Đi xe phản-trọng-lực vẫn bị say xe như thường.
Ba. Thật bực mình, tụi con trai tới thời buổi này vẫn không dễ hiểu hơn tí nào.

 

III.

Ánh sáng cần thời gian mới tới, nên tất cả ảnh trên thế giới
đều trễ vài khoảnh khắc – vũ trụ ngoài kia chỉ là những hình ảnh muộn,
một cuốn phim lúc nào cũng bị chậm vài khung.
Anh chàng dẫn mình đi xem sao nổ, một chùm sáng đỏ bùng nở
nuốt chửng cả vùng trời rừng rực. Mình biết vì sao đó đã tắt
dù đang tỏa sáng trước mắt mình.

 

IV.

Mặt trời ở xa tới chín mươi ba triệu dặm,
tám phút sau ánh nắng mới tới đây. Bao nhiêu tai họa
có thể xảy ra trong vòng tám phút. Có lẽ mặt trời đã phụt nổ rồi
mà vẫn chưa ai nhận ra.

 

V.

Đáng buồn nhất câu chuyện không phải là rồi mình sẽ chết –
điều ấy đã biết trước.
Mà là chàng dần dần trôi xa khuất
mình còn nghe bàn tay vẫn đan nhau

 

VI.

Có lẽ chàng đã tan biến từ lâu
mình mới là kẻ vẫn chưa nhận ra. Lời chia tay mình chưa kịp nói.
Thảm kịch nhất tạo hóa là yêu người
dù biết rằng cả hai đứa mình đều không thể còn đây.

 

 

 

Aline Dolinh

How to Love a Time Traveler

 

I.

Don’t.
Or, at least, try as hard as you can not to – whatever you do,
don’t go with that boy who has hands awash in stardust,
who grabs you by the wrist and promises to fly you away.
You know how stories like this always end.

 

II.

Here are three facts about the twenty-third century:
One. In Tokyo, the sky is lavender during daylight.
Two. Hovercars do not help with motion sickness.
Three. Boys, rather frustratingly, have not become any less indecipherable.

 

III.

Light takes its time in reaching us, so all photographs in the world
are a few moments too late – deep space is only delayed images,
a film reel that is always a frame behind.
He took me to see a supernova, one that bloomed bright red
and swallowed the sky like it was kindling. I knew it was already dead,
even as I watched it glow.

 

IV.

The Sun is ninety-three million miles away from us,
which means its light takes eight minutes to get to Earth. There are a million disasters
that can happen in eight minutes.  Maybe the Sun has exploded,
but we just haven’t realized yet.

 

V.

The saddest part of the story isn’t even the fact that I’ll die someday –
that part is predictable.
No, it’s the fact that he is drifting farther away from me,
even as I can feel his hands laced through mine.

 

VI.

Maybe he’s gone already
and I’m the one who hasn’t realized yet. I won’t get a chance to say goodbye.
The greatest tragedy in the universe must be loving someone
while knowing that neither of you can stay.

 

 

 

.

bài đã đăng của Aline Dolinh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

3 Bình luận

  • một bạn đọc says:

    Tui nghĩ bấy nhiêu lời khen tặng cháu Aline Dolinh từ mấy hôm nay là đã quá đủ; vì cháu còn quá nhỏ, tui thiển nghĩ quý vị nên để cho cháu sống trọn với tuổi thơ của cháu là tuyệt diệu nhất thay vì cứ cho cháu “đi trên mây ” hoài thì tôi nghiệp cho cháu quá!
    Cảm ơn quý vị.

  • nguyễn thị khánh minh says:

    Thi Sứ Aline Dolinh có đôi cánh của thiên thần.

  • Lúc gần 70, cảm hứng bởi Einstein, tôi mới học hỏi, nghiên cứu, suy nghĩ về cấu trúc, sự vận hành của vũ trụ, tương quan giữa không gian, thời gian v.v… mới thấy được những điều mà cô bé thi sĩ này có vẻ biết rất tự nhiên. Thơ dùng vũ trụ, không gian và thời gian làm hậu cảnh xưa nay thường tìm thi vị ở sự mênh mông, huyền hoặc. Riêng Aline nhìn thẳng vào cái vũ trụ của khoa học, như nhìn vào những trang sách vật lý rất thật, rất khô khan, nhạt nhẽo, những chuyện giả tưởng … để tìm ý thơ. Và cô cho ta một bài thơ tuyệt vời.

    Đọc, thỉnh thoảng mỉm cười vì phản ứng hồn nhiên, thơ ngây, bướng bỉnh và rất “thơ” của tuổi trẻ trước những ám ảnh đè nặng trên con người muôn thủa: vũ trụ vô cùng, thời gian vô tận, dòng sinh diệt miên man … Nhưng câu cuối cùng thì đột ngột làm “tuổi già” cũng sững sờ, ngơ ngẩn.

    Mong thi sĩ Aline Dolinh sáng tác thật nhiều.

    LTD

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)