Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tĩnh lặng (IV)

 

 

 

28.

Lúc hoàng hôn
Có thể hừng đông
Con chim biển
Đậu trên chiếc cọc chắn sóng

Nhìn xa chỉ một màu đen

Tựa bức tranh cắt giấy
Hay tượng đài liền bệ
Mặt biển lặng phắc màu nâu

Tôi quán tưởng
Mình đi trên biển
Không để lại dấu chân

Sau lưng tôi
Con chim không bay nữa.

29.

Lối lên bờ
Doi cát
Những vỏ sò
Cúi đầu trong sóng vỗ

Dáng hải âu bay
Hay vừa đậu
Tựa chân trời gợn tấm lưng
Người nằm sấp

Gió biển thổi
Dính tôi vào vạt áo
Rồi căng phồng

Cơ thể tôi ở giữa
Là chiếc lõi
Hạt đắng
Của một trái ương.

30.

Vườn cây
Dòng mương
Khoảng không lặng im
Trong suốt

Con bướm màu đỏ
Lạc lõng
Bay tung tăng
La đà

Đậu xuống đỉnh cây

Không
Nó không lạc lõng

Cánh bướm là bông hoa
Của khoảng không, dòng mương, vườn cây…

Đậu xuống
Khép lại thời gian
Cho bông hoa thành nụ.

31.

Bầu trời cánh cung
Tôi ở giữa

Gió hú
Từ đỉnh đầu
Xuyên qua bàn chân

Khoan hòa khí đất
Tôi thở sâu lòng biển

Giương cánh cung
Cho cây lá ép vào dáng núi
Nén chặt bình minh vào đêm

Tựa cây tùng   
Bám đất
Vươn cành lên bầu trời

Tâm hướng đích
Nén khí xuống đan điền

Buông cung
Tôi và mũi tên bay song song mặt đất.

32.

Một phiến đá nhô lên
Thân vùi trong hố

Cánh chim
Bầu trời cất giấu đường bay

Lửa
Sáng lên mắt nhớ

Võ sỹ rút kiếm khỏi vỏ
Khi cánh chim vẽ hết bầu trời
Lòng đất thấm sâu phiến đá
Người biến thành than khi nhớ nhung.

33.

Bàn tay cha
Trong bóng dáng
Tôi đang pha trà

Nước sôi
Khói bếp
Cọng trà ngấm trong ấm sành

Dâng cha
Hương trà thơm đậm
Hương hoa ngâu ngoài vườn
Mồ hôi cha bay ngang

Nâng chén sành
Tay cha khô ráp
Trong lòng tay tôi.

34.

Ngày mới ven biển
Sóng rút đi
Để lại phiến đá sạch

Ai đến ngồi
Bước lên
Cùng phân chim
Cát bụi tấp vào

Đêm về
Nước lại dâng lên rửa sạch

Biển
Nhẫn nại như vậy
Nhiều năm.

35.

Gió ra đi
Giam tôi ở đây
Bằng chiếc lá

Nhìn khung cửa và chắn song
Tôi biết không thể bẻ gãy
Những đường gân lá

Chỉ mong những đốm vàng
Trên đó lan nhanh
Nhưng hơi ẩm đang phà hơi
Vào khoảng xanh diệp lục

Mình không manh động
Vào mùa xuân.

36.

Tôi làm vật trang trí

Bằng thanh sắt kết lại
Uốn cong
Trên đầu đính từng mẩu giấy

Chỉ vì yêu
Hay giận
Mà uốn cong

Đêm qua trong giấc mơ
Vật trang trí ấy
Lớn nhanh như một lá mầm.

 

 

 

.

bài đã đăng của Mai Văn Phấn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

  • thường mộng says:

    Với thi sĩ MVP,

    …”Ngày mới ven biển
    Sóng rút đi
    Để lại phiến đá sạch

    Ai đến ngồi
    Bước lên
    Cùng phân chim
    Cát bụi tấp vào

    Đêm về
    Nước lại dâng lên rửa sạch”…

    …”Con bướm màu đỏ
    Lạc lõng
    Bay tung tăng
    La đà

    Đậu xuống đỉnh cây

    Không
    Nó không lạc lõng”…

    Đọc “thơ” mà vui được cũng không phải dễ,cảm ơn thi sĩ MVP.
    Cảm ơn tạp chí Da Màu.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)