Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đầy những vết thương. Thơ

 

 

 

Lẩm nhẩm từng lời han hỏi
vừa rụng mầm
giữa mùa mụ mẫm nụ
cắt quãng khối u trầm.

Tôi
Cố khỏa nắng. Ngắt mấy dúm ngọn xanh
Tự quàng qua vai lời hứa
Tản bộ để cố tình nghe rõ hơn tiếng khóc.

Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.

Những làn roi sáng nay quất rát rạt
trên da thịt buồn
Chẳng mấy ai còn quan tâm
Chẳng mấy ai đi qua còn ngoảnh lại.

Đừng nói đã đến lúc ta sống bất cần đời
như cỏ dại
Cứ vươn. Cứ mọc. Cứ ngả. Cứ nghiêng. Tỉnh rụi
Thật vô hồn.

Con ngựa quằn vai rong ruổi
Những nhát roi đời quất rát rạt
xuống chiếc lưng oan khiên hằn học máu
Mắt che sâu chỉ duy nhất một hướng đi.

Để bây giờ. Tôi
vừa kịp bật ngồi dậy
đã thấy quanh mình
đầy những vết thương. Thơ . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)