- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Đầy những vết thương. Thơ

 

 

 

Lẩm nhẩm từng lời han hỏi
vừa rụng mầm
giữa mùa mụ mẫm nụ
cắt quãng khối u trầm.

Tôi
Cố khỏa nắng. Ngắt mấy dúm ngọn xanh
Tự quàng qua vai lời hứa
Tản bộ để cố tình nghe rõ hơn tiếng khóc.

Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.

Những làn roi sáng nay quất rát rạt
trên da thịt buồn
Chẳng mấy ai còn quan tâm
Chẳng mấy ai đi qua còn ngoảnh lại.

Đừng nói đã đến lúc ta sống bất cần đời
như cỏ dại
Cứ vươn. Cứ mọc. Cứ ngả. Cứ nghiêng. Tỉnh rụi
Thật vô hồn.

Con ngựa quằn vai rong ruổi
Những nhát roi đời quất rát rạt
xuống chiếc lưng oan khiên hằn học máu
Mắt che sâu chỉ duy nhất một hướng đi.

Để bây giờ. Tôi
vừa kịp bật ngồi dậy
đã thấy quanh mình
đầy những vết thương. Thơ . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên