Bức tường lời hư vô
mải nhìn cú phóng ngược lên bờ
của con cá diếc
như lời nguyền tiếp nối đời sau.
Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang
(như chưa từng bao giờ)
Nhánh sông vẫn cứ loay hoay
tìm lối chảy
như tìm vận hội cho chính mình
trên bước đường vốn chẳng lấy gì thênh thang.
Tôi tạm biệt góc phố nhỏ
nơi mới vừa chia tay người
Ý niệm về những con sóng nhỏ vốn hay ầm ào
đã chắc gì đêm nay vỗ về an được giấc em
(như tôi hằng hoài mong)
Trong chốn thiêng liêng xa thẳm
bóng những lời hồn nhiên thật dịu dặt
Tôi bỗng ngu khờ mang đôi bầu vú mênh mang em vào giấc ngủ
để cả một đời thao thức đóa vô thường.
Bức tường lời hư vô
nơi cuối cùng con cá diếc lao đầu vào tuẫn tiết
Những đám rêu gục xuống u buồn
như bài ca ai viết thật quá đỗi vô tình . . .
.