Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Đêm ♦ Cà-bùm ngày mưa


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 15.08.2013

 

Frederick Seidel là nhà thơ Mỹ, sinh năm 1936 ở St. Louis, bang Missouri, tốt nghiệp Đại học Harvard năm 1957. Năm 1962, bản thảo tập thơ đầu tay của ông được một ban giám khảo gồm ba nhà thơ Louise Bogan, Stanley Kunitz và Robert Lowell chọn trao giải thưởng do tổ chức văn hóa 92nd Street Y bảo trợ trị giá 1500 USD. Tuy nhiên, cả nhà bảo trợ lẫn nhà xuất bản đều từ chối bản thảo vì nhiều lý do, trong đó có việc “một trong các bài thơ bôi nhọ một người nổi tiếng vẫn còn đang sống,” và một số bài thơ bị xem là “bài Do Thái và bài Công giáo.” Khi Seidel từ chối sửa tác phẩm của mình theo yêu cầu, giải thưởng đã bị rút lại và cả lời hứa xuất bản cũng bị hủy bỏ. Ba nhà thơ Bogan, Kunitz và Lowell từ chức để phản đối. Kể từ đó, Seidel chưa bao giờ xuất bản một tập thơ nào mà không cố ý xúc phạm hoặc gây sốc cho người đọc. [tiểu sử theo Wikipedia]

 

 

Đêm

 

Thành phố ngủ với đèn sáng.
Kẻ mất ngủ muốn trời sáng.
Kẻ mất tứ chi hỏi y tá bây giờ là mấy giờ.
Người đàn bà đòi gặp mẹ,
Nhưng người mẹ mệt lả ngủ thiếp đi và đã chết từ lâu.
Bà xơ thét lên để ngăn con tê giác đang bổ tới
Và ngồi bật dậy thẳng đơ trên giường
Vẫn gắn với một ống truyền.

Nếu một con chuột chũi sợ cái hầm ngầm
Tối om, nhà của nó, sợ bóng tối,
Và leo ra ngoài trong ánh sáng ban ngày, mù đặc,
Phá nát bãi cỏ, có lẽ nó sẽ bị bắt và bị bắn,
Nhưng không phải là trong phòng hồi sức sau cuộc phẫu thuật mở sọ.
Cô điếm nghi ngờ điều mà có lẽ người khách muốn cô làm.
Có chuyện gì đó đang diễn ra. Chuyện gì đó sai lầm.
Trong khi đó, người khách cũng sợ sệt.

Thành phố ngủ với đèn sáng.
Những chiếc xe rác đến trong đêm gây ồn ào rồi đi.
Hai con cá ông tiên bơi quanh căn phòng và ra khỏi cửa sổ.
Quần áo phơi nắng trên sợi dây bên dưới đụn mây trắng mùa hè.
Tiếng sấm hè ngập ngọng ở xa.
Cô điếm—tên cô là Bình Minh—
Nhận lấy người đàn ông trong miệng mình và nhổ ra máu,
Cô Bình Minh ngón tay hồng.

 

 

 

Cà-bùm ngày mưa

 

Tôi trẻ lại khi tôi không để ý.
Hay nó xảy ra khi tôi tắt đèn.
Đôi lúc tôi nghe tiếng mọi da đỏ
Khi tôi cần được lột da đầu
Và cần được giúp đỡ.

Nó đã xảy ra cách nào?
Nó xảy ra qua đêm.
Làm sao bạn trẻ lại được?
Họ đặt thân thể tôi vào một cái bình.
Họ cắt bỏ chân để tôi lọt vào vừa vặn.

Họ đặt mặt tôi trong một bể cá
Để cho mọi người trông thấy.
Nó bơi vòng quanh,
Tìm thức ăn.
Tìm một nụ cười.

Rồi tôi thấy em.
Tôi thấy em mở cây dù đen.
Tôi thấy em đang săm soi mình trong tấm gương ở hành lang.
Tôi thấy ngọn lửa nhảy dựng như một cổ vũ viên.
Xịt bùm bààà.

Tôi cầm máy vi âm và đọc
Bài thơ của tôi tựa là “Thơ Tôi”
Cho chương trình phát vào máy nghe nhạc, theo yêu cầu của em.
Tôi cởi chiếc nón Do Thái.
Thật ra, da đầu tôi.

Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Em có thấy tôi vừa hát quốc ca Mỹ vừa lái chiếc quân xa lên đời cán lên nó?

Tôi yêu cầu được thấy chiếc bàn nơi em làm việc để tôi có thể thấy.
Chưa chi theo yêu cầu của em tôi đã
Ghi âm bài thơ của Al Qaeda tựa là “Cái Chết”
Và bài thơ của Taliban tựa là “Thơ Tôi.”
Tôi là một quả bom vệ đường hát trong mưa.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Night” và “Rainy Day Kaboom” trong tập thơ của Frederick Seidel, Nice Weather (New York: Farrar, Straus and Giroux, 2012)

bài đã đăng của Frederick Seidel


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)