Trang chính » Thơ, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 Email bài này

Trong nấm mồ ký ức

 

 

 

sao xuất ngũ sớm và kỳ cục vậy Uyên
có phải vì những người còn sống
đều đớn đau nên tìm đi vội vàng
như vì sao lẩn trốn bình minh
của một ngày nổi bão

sao xuất ngũ vội vàng vậy Uyên   
nước Việt-nam sẽ có hòa bình   
các yếu nhân vừa tuyên bố như vậy   
khi chúng ta còn mang da thịt
làm cho mập chiến tranh   

sao đi sớm vậy Uyên
có phải vì bất lực
trước một nỗi kinh hoàng
trước một cơn bão khô
không lý do giải thích

tôi chưa hề chôn ai
trong ấm mồ ký ức
chưa hề thương tiếc ai
bằng ngôn ngữ bất lực

người ta chết như một sự đã rồi
cho chiến tranh hay cho Tổ quốc
tôi làm sao khóc được
khi không thể bất công
giữa những người tử trận
vừa có Uyên nằm xuống
một cái chết dễ dàng
của một thời phóng túng

cái chết nào có nghĩa
tìm trong quê hương này
bài thơ nào cũng thế
không đủ che mặt người

ta cũng chỉ là cầu
cho người ta phá sập
ta cũng chỉ là đồn
cho người ta bắn nát

tôi đang dành nước mắt
để khóc mình mai sau.

 
Cao Thoại Châu

 

 

Nguồn: Tạp chí VĂN, Sài Gòn, số 129, số đặc biệt thương nhớ Y Uyên

bài đã đăng của Cao Thoại Châu


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)