tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Đến cái tăm hay sợi cao su buộc gói xôi bây giờ cũng phải nhập từ Quảng Tây, thì sức nào mà tự lập, nên trên thực tế không cầu viện ra mồm thì cũng đã bó tay phụ thuộc. Lao động Trung Quốc qua tăng trợ cho lực lượng công nhân nước ta xây dựng xã hội chủ nghĩa nay ở lại, toàn là những nơi hiểm yếu như Tây Nguyên chẳng hạn. Nói thật, nay đánh nhau đâu chỉ là chuyện binh bị. Trận chiến thật là kinh tế, và ghê hơn, ẩn hiện vô thường là trận chiến văn hóa.
phác họa chân dung quyền lực
những con mắt thú trợn trừng nhìn tôi
thêm màu đỏ máu nóng hổi
ứa ra từ miệng nhếch môi mỉm cười
Đêm đứng gọi, ngày cũng đứng
Tôi thấy gió chiều sóng dựng
Biểu tình khó lường chận đứng
Ém qua lòng, bứng dửng dưng
Chúng lại đang rải mành mành, chúng đang đan đấy, chúng đan cái vạt áo trời đã khoác cho cô. Đêm đen. Đêm mưa thật đen. Cô không thấy được gì cả.
” Rọt rẹt…rọt rẹt…” chúng lại đan. Lần này gấp. Cô thở nhanh hơn. Chúng dồn ứ cả lồng ngực. Chúng đang rút sợi từ ánh mắt của cô.
1. Con sói xuống đồng bằng. Đêm trăng, con sói hú. Tiếng cắn ma.
2. Gã tin rằng mình là sói. Trăng tròn, gã lên đỉnh đồi. Gã đứng cạnh con sói lớn. Gã ngửa cổ tru.
Rằng thì là hai ngàn mười lăm
Người giết người rộn rịp rì rầm
Cuồng tín cuồng dâm bầy chủ nghĩa
Bạo quyền bạo lực lũ vô tâm
khi loài ngỗng trời rời về phía Nam
chúng sải đôi cánh trên hình chữ V
không phải là một sáng chế về sự hoàn hảo trong thế giới
đèn xếp boule dogue
nếp gấp da bụng người
mỗi mỗi niềm thống khoái
kèn cựa khổ đau
tôi thức dậy với tiếng cú kêu, và nghĩ ngợi rất nhiều về nơi chôn nhau cắt rốn của mình, làng cù, như một lãng quên định mệnh, ngay trên tấm bản đồ quận huyện, đừng nói chi bản đồ của nước hay của thế giới, tự buổi nào là đã chẳng thấy tên tuổi ngôi làng thân yêu của tôi, nơi tôi luôn cảm thấy như một nỗi buồn, sờ vào dãy núi trước làng cũng thấy buồn, sờ vào con sông chảy qua sau làng cũng thấy buồn
Vàm sông nước chảy xiết
Bên lở bên bồi mê mải
Dập dềnh lục bình
Nở bông tim tím
Nào hết cái chân trái (vô bổ) qua
cái chân phải
chúng vẫn chưa thấu thị nổi
về jazz lẫm liệt
Nếu không lên mạng một ngày bạn nghĩ bạn sẽ chết mất, bạn thấy khó chịu, như què tay, què chân không đi lại được. Bạn ừ đại đến một cuộc hẹn mà bạn chưa biết mình có nên đi hay không. Bạn uống tách cà phê vội vàng như chẳng để làm gì. Bạn cũng nghe nhiều lời hứa, có phớt lờ, có tin. Bạn nghĩ bạn có quyền làm chủ mọi nơi mọi lúc, kể cả niềm tin.
Có những cơn mưa vô cùng mong đợi
gội rửa cuộc đời
Những ngày nghỉ cuối tuần của nhân loại
trong buổi chiều chờ mưa
buổi sáng không đầy một gánh an vui
lò dò những bước chân tuyết
kính mù. và liêu xiêu cỗ gió
nài xe đi quanh vạn nẻo luân hồi
Tôi không tin vào truyền thuyết Dracula. Thế hệ của tôi không còn ai tin vào chuyện ma quỷ bịa đặt. Những kẻ vô công rỗi nghề đã sáng chế ra những câu chuyện thương tâm, để biện minh cho cố gắng đầy thất bại của họ trong cuộc sống. Luôn có một thế lực cản trở sự thăng tiến của họ, đó là thế lực u tối của ma quỷ. Không, tôi chẳng bao giờ tin vào những điều đó. Cuốn nhật ký của ông cố tôi chỉ thuần tuý là một tác phẩm văn chương, mà loại văn chương giải trí,
khi những dấu vết của lửa
nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưởng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
Kiều lọt vào tầm ngắm an ninh, phải lỉnh đi sau khi bác Cả lên đón Bà về quê. Phần Anh-giáo, anh tiếp tục giúp ‘‘đâm đơn’’ khiếu kiện, tự học luật, cũng tùy trường hợp mà viện dẫn Điều số X…trong Hiến Pháp 1992, bổ sung năm 2002, hay Nghị định Y…của Ban Thường Vụ Quốc Hội, vân vân. Nhưng việc anh làm như dã tràng xe cát trước biển sóng tràn bờ, dùng luật trong một đất nước không (hoặc chưa) có tinh thần pháp trị.
Ngày 11 tháng 1 năm 2015, hơn bốn mươi lãnh tụ, hơn một triệu ba người, tay trong tay, bước đi lúc ba giờ trưa, trong thành phố Paris, bảo vệ quyền tự do báo chí Charlie Hebdo, “Je Suis Charlie,” bảo vệ nạn nhân khủng bố “Je Suis Ahmed.”
mộng thấy chuyến xe ngựa trong sương sớm gõ “lộp cộp
lộp cộp . . .” xuống mặt đường- chốc chốc vang tiếng rao “giác hơi nào . . .” chậm rãi- chậm rãi
lúc nàng vừa cạy bật đêm ra
giấc mớ ngủ văng xuống nền đất lạnh
lăn tròn vành vạnh
khúc hát bỗng vang ngoài nương rẫy
Sự có mặt của các nhà văn nữ miền Nam VN từ thập niên 54 tới 75 tựa như sự hiện diện của những bông hoa rực rỡ, toả ra một mùi hương rất nữ tính, trong khu vườn văn học.
Thôi cũng được miễn là mảnh đất của đồng bằng sông Cửu, ông già Nam bộ có chỗ nghỉ chân dưới tàn cây ăn trái, có phù điêu chân dung, có tiếng chim quyên, có dòng sông nhỏ, bỏ lại quãng đời đi hoang cơm hàng cháo chợ, bỏ lại thế thái nhân tình của một thời xã hội nhiễu nhương.
Tháng Giêng long lanh trên lá cỏ
Điện Bàn kêu sương trong lũy tre
Dấu hỏi hẳn đã chìm trong mộ
Hay vẫn lang thang trên đường về?
Bình Luận mới