Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Nhịp bàn tay nhịp bàn chân
Nhân gian hệ lụy cũng ngần ấy thôi
Câu thơ bầm bụi giữa đời
Bụi bay hay ý trong lời chìm sâu!
Bản thảo của tôi gửi đến nhiều địa chỉ và luôn mất tăm. Mấy mối quen giờ cũng không lấy bài của tôi nữa. Thư tôi gửi về quê nhà đều không thấy hồi âm. Điện thoại họ không nghe nếu biết tôi gọi về, giờ đây thư họ không nhận nữa. Mấy chỗ quen biết tôi không nhờ cậy được gì. Vài lần ăn chực là quá đủ để tôi tự thấy bẽ mặt
Cũng như bây giờ mỗi khi rảnh rỗi
tôi lên mạng đọc một vài bài thơ
của một vài tác giả
tất nhiên tôi không thể đá
gã nát rượu bất ngờ tóm lấy cái bóng tôi
chạy băng lên sườn đồi
như một tên cướp
Thân thể của người đàn bà, đồi trắng, đùi trắng,
Em trải như một thế giới trong thái độ khuất phục.
Thân thể hoang dã quê mùa của anh cày xới em
và dấy lên từ những độ sâu của lòng đất.
– A, tôi cũng từng lướt blốc Anh-giáo! Hay đấy, vụ phá đền Ngọc Trần hình ảnh rất …thuyết phục! Tôi phải ra cà-phê Internet mới vào được blốc, thú vị nhất là blốc AnhBaSàm, Blốc Tễu, Nhát sĩ Tô Hải, rồi Quê Choa…Tuyệt vời đấy!
Anh-giáo có cảm tình ngay với Chà, chuyện trò một thôi, nói về tình cảnh mình rồi hỏi về Bờ Kia :
– Thế là vượt biên như hồi 80 à?
em lội qua những đầm lầy ngôn ngữ
khoác lên từng con chữ bộ đồng phục đen
trong bóng tối niềm hân hoan run lẩy bẩy
mùa đông đánh tráo linh hồn của một chiếc lá còn sót lại cuối mùa
các blog chỉ trích
bị ánh nhìn đối tượng
miệng lưỡi lớn vẫn không qua
đương quyền, ý không cần đạo nghĩa
dẫu chính nhà mình
ngu ngơ sợ sệt
vô thức, sờ lên bàn phím
con chữ hớt ha hớt hãi chạy ẩn trốn sâu
Đây là lò bát quái của Thái Thượng đấy, mày đừng lo, nó sẽ đỏ mấy tỉ năm nữa, không hết lửa đâu – tiếng từ trên cái miệng lò vọng xuống.
Hắn cảm thấy yên tâm. Hắn ôm lửa và mặc sức nghiền nó thành những thứ bột li ti siêu nhỏ
Hắn đã tự hỏi
Và không thể trả lời
Sự im lặng của Chánh
Im lặng như đôi ủng Tây Tạng
Sự hờ hững của Nhượng
Những cây đèn đường được trồng xuống
bên chiếc cầu hư nát
những cây đèn đường vàng nhạt
chết chóc
ngày tôi mở toang cửa hang
một đám mây kéo nhỡ nhàng phu thê
nắm chữ quốc ngữ chân quê
ngang ngửa với nguyên cơn mê công hầu
Ngôi mộ? đúng hơn đống đất nhỏ đùn lại trước sân, tấm bia viết bằng giấy cứng: “Quá khứ”. Vài nén hương cắm lên đó nhưng chưa bao giờ được thắp. Cánh cửa ra vào đã gỡ hẳn ra, đặt ngang dưới thềm hiên với: “vong hồn cốc” ba chữ viết sơn trắng nhòe nhoẹt, khô khốc từ lâu.
Ngẫu nhiên mà họ tới, ngã lưng vào bức tường
dưới ánh đèn chụp nhỏ vừa đủ sáng để là chứng thực đêm
tuần tự, yên lặng, trong trật tự.
Chiều ni phố bỗng tồng ngồng
đường lấc cấc gọi nghênh ngông ngồi nhìn
người người dột bóng lặng thinh
một cơn mưa ngớt rộng rinh phố về
Khi cuộc Di Cư 1954 diễn ra, tôi vừa lên 10 tuổi, đang sống với gia đình ở Hải phòng, cái thành phố hải cảng đã trở thành chặng cuối cùng đối với hàng trăm ngàn người Việt miền Bắc muốn di cư vào Nam thay vì ở lại sống dưới sự cai trị hà khắc phi nhân bản của Việt Minh, tên gọi của những người cộng sản hồi ấy.
Cũng cái thành phố hải cảng này đã là nơi Bác sĩ Trung úy Hải quân Mỹ, Thomas A. Dooley, và vài quân nhân Mỹ đã làm việc trong suốt 11 tháng
công ty bọn chúng phát chế ra ánh sáng nhiễu loạn
sáng láng mặt bợm tối tăm mặt người
tài khoản lân tinh đụn đài kê không xuể
cuộc đấu đá vẫn thập thò bên dưới
ngày em bĩu môi miệt khinh
tôi tự hỏi phải chăng Chúa Trời đã làm nên cái ác?
Babel và giấc mơ trở lại địa đàng
đã vỡ tan ngày ta không còn hiểu được lời nhau
Các nghệ sĩ Hà Nội và cha chú họ là một đại gia đình phía thắng cuộc nên không có chuyện ly khai và cũng vì thế mà nhà nước ở đây không quá sợ bạo loạn như trường hợp Sài Gòn [trước đây] được văn nghệ lôi kéo, tác động vào quần chúng.
Đi song song với nàng trên đường, tôi nói: – Bác xà ích thật là tuyệt vời. Nàng nhíu mày, hỏi: – Xà ích anh nói là cái gì vậy? Tôi nói xà ích là người đánh xe ngựa. Nàng cười rũ và nói giễu tôi: – Đánh xe ngựa mà anh cũng bảo là tuyệt vời.
Đọc xong “Thầy Giáo Làng”, tôi hy vọng độc giả, ngoài sự hiểu biết thêm một số dữ kiện lịch sử, còn đồng ý rằng nước ta và dân tộc ta không thể tiến mạnh nếu chúng ta không chịu nhìn thực tế và cứ cố bám víu vào những tư tưởng hoặc chủ nghĩa đã lỗi thời và có hại cho tương lai đất nước. Cuối thế kỷ 19, chế độ thi cử, hệ thống quan liêu, một giới lãnh đạo mù quáng đặt quyền lợi cá nhân trên hết, sự kỳ thị tôn giáo, đó là những nguyên do đem nước ta cho người Pháp đô hộ. Sang thế kỷ 21, liệu sự kiện lịch sử đó sẽ tái diễn với một cường quốc khác chăng?
đả đảo những thằng mặt đen những thằng mặt trắng những thằng mặt xanh luôn mưu toan mượn tay thần thánh để bày ra những cuộc đỏ đen luôn mang những tên gọi thiêng liêng như thể là được nói ra từ cửa miệng thần thánh, đả đảo cường quyền và bạo lực…
Đến cái tăm hay sợi cao su buộc gói xôi bây giờ cũng phải nhập từ Quảng Tây, thì sức nào mà tự lập, nên trên thực tế không cầu viện ra mồm thì cũng đã bó tay phụ thuộc. Lao động Trung Quốc qua tăng trợ cho lực lượng công nhân nước ta xây dựng xã hội chủ nghĩa nay ở lại, toàn là những nơi hiểm yếu như Tây Nguyên chẳng hạn. Nói thật, nay đánh nhau đâu chỉ là chuyện binh bị. Trận chiến thật là kinh tế, và ghê hơn, ẩn hiện vô thường là trận chiến văn hóa.
phác họa chân dung quyền lực
những con mắt thú trợn trừng nhìn tôi
thêm màu đỏ máu nóng hổi
ứa ra từ miệng nhếch môi mỉm cười
Đêm đứng gọi, ngày cũng đứng
Tôi thấy gió chiều sóng dựng
Biểu tình khó lường chận đứng
Ém qua lòng, bứng dửng dưng
Chúng lại đang rải mành mành, chúng đang đan đấy, chúng đan cái vạt áo trời đã khoác cho cô. Đêm đen. Đêm mưa thật đen. Cô không thấy được gì cả.
” Rọt rẹt…rọt rẹt…” chúng lại đan. Lần này gấp. Cô thở nhanh hơn. Chúng dồn ứ cả lồng ngực. Chúng đang rút sợi từ ánh mắt của cô.
Bình Luận mới