Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vía đi, bóng để lại

 

 

 

tới lui
ra vào
dẫu chính nhà mình
ngu ngơ sợ sệt
vô thức, sờ lên bàn phím
con chữ hớt ha hớt hãi chạy ẩn trốn sâu
lao xao
già nua bệnh hoạn
vơ lấy để
bất chợt
chạm vào âm thanh chuông rè từ góc phố
chân dung nụ cười buồn
thế kỉ
meo méo thất hồn
rời rạc
thả buông

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Phước Dạ Đăng

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)