tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
mọi ngôn từ đi ngủ sau 8 giờ tối
ăn bằng nách
thác bản giốc được người hoa làm to mang đặt vào mỗi nhà người việt
ai nấy vác một tủ lạnh made in china trên lưng
Cơn lốc biến động lịch sử đã cuốn mất hút những dấu tích của một thời làm văn học nghệ thuật mà chúng tôi đã gầy dựng qua tạp chí và nhà xuất bản Ý Thức tại miền Nam trong thập niên 70 …. Vì muốn báo và sách do Y Thức xuất bản được có mặt mọi nơi, chúng tôi đã có một hệ thống phát hành độc lập.
trào. muôn tiếng rừng xanh
đồng bóng
hót khan. vá khâu lịch sử được ru?
đeo khoen
nhại tiếng
trong sáng là trong sáng chi
ngôn ngữ ký tự làm gì trong đêm?
ngày xưa ở lỗ ăn lông
sau nì tiếng hán tiếng nôm mấy đời
dạy cháu nói tiếng mình cháu bảo
hôm qua con thấy ông già đội râu đi ngoài đường
ờ đội mang hay để
mình già rồi chẳng có cái gì để đeo
Cuộc cách mạng này không thể thất bại, vì nó chẳng những là ước vọng của 10 triệu dân Hongkong mà còn là nguồn hi vọng của hơn 1 tỷ rưỡi người dân Hoa lục. Đặc biệt nó cũng là nguồn hi vọng của gần 100 triệu người dân Việt Nam.
Một vùng mây hình dạng hỗn độn, kỳ dị, không ngừng biến đổi trong ánh sáng hấp hối của buổi chiều. Vùng mây dán lên nền trời lá bùa yểm bằng những ngữ tự bí ẩn, phô bày một cảnh tượng hoang tàn, những kinh thành đền đài phế tích của các nền văn minh, những lá cờ quốc gia rách nát tụ hội trong ngày tận thế.
tôi chiêu niệm tôi
một góc khuất
bóng tối
che mất
khuôn mặt người
Có những đóa hoa không phải màu hồng
Có những dòng sông đóng băng từ thiên kiếp
Có những cánh đồng mông mênh chưa kịp trổ bông
Em là hoa, là con gà con vàng tơ óng ánh lạc lõng
kiếm ăn bên bãi rác.
Ta, đại ca của lũ ruồi, dòi bọ
và lũ con trai mất dạy phố Vĩnh Đăng.
Tôi nhớ có lần đọc ở đâu đó, hình như Buznik, thi sĩ Nga, ông đề cập đến việc một nhà thơ khi sáng tác không thể tách rời ngôn ngữ mẹ đẻ. “Thi nhân thuộc về thứ tiếng nào thì nên dùng và cũng chỉ có thể dùng ngôn ngữ ấy để sáng tác”, ông dẫn chứng Puskin từng dùng tiếng Pháp để làm thơ và thất bại.
khi cuộc đời là cuộc độc hành
tình tứ
ta gánh nỗi buồn như cây thập tự
riêng mang
Căn nhà Big Horn nằm lưng chừng đèo, treo cuối dốc sâu.
Giữa trời thu và dòng Colorado chảy vào hồ Travis.
Nước trong in bóng chim bay sống động, khiến đàn cá giật mình tưởng thiên thần.
Và một lần nữa nó đã là đêm – buổi tối nhẹ, dài, chậm dần. Buổi tối để nhiều hứa hẹn bất cứ điều gì. Nhiều lúc nó luôn luôn là một cảm giác của sự thất bại, lãng phí thời gian. Cô day dứt mãi, không biết làm thế nào tốt nhất để tồn tại. Đi trước đêm, hoặc cô có thể ở nhà và ngồi cạnh một cửa sổ, để cho không khí ấm áp, bão hòa với các âm thanh của mùa hè
tôi cảm thấy nhọc mệt khi tìm chàng
nhưng chẳng nghĩ rằng chàng đang bận rộn với những ngày lễ buồn
chàng vẫn ở đó trong khoảng không
nhưng chàng đang đứng nấp đâu đó trong khoảng không
nổi vồng nhức gân xương chữ
khao khát
không là đá chanh giải khát
bật thoát thanh quản bóp . . .
nghệ thuật cho kẻ câm
chiều về- khi nhìn vào gương
tôi thấy mình băng ngang thửa ruộng
hoang- phân nửa thửa ruộng
tràn ngập một màu tím
Cô vái, tay chân uốn éo, yểu điệu. Và cô kể, thánh thương nên cô mới được bà chúa Liễu Hạnh cho làm thị nữ, rồi sau giao hẳn đền Ngọc Trần cho cô chủ trì. Xưa, cô mơ màng, ngày xửa ngày xưa cơ, cô là bộ binh sư đoàn 313, đóng ở Hà Tuyên dối đầu với quân Tàu và tham gia vào trận đánh cao điểm 1509 núi Bạc – tức Lão Sơn – năm 1984
kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
những vật dụng mất đi. Phòng tranh ở tầng bốn chỉ còn trơ khung. Sơn dầu, Phố Phái, Dã Thú rồi Salvador biến mất một cách quái lạ. Tôi không nghĩ là có trộm vì camera vẫn hoạt động. Mở các đoạn phim, tôi được thấy tường tận. Một trong các đoạn phim, ghi lại việc cái bình gốm thời Gia Long biến mất. Cái bình trong tủ kính chống đạn, có khóa mật mã. Không thấy một bóng đen khả nghi. Rồi thì, chiếc bình bị tan đi một nửa.
những phiến kính mờ
những hạt mưa mờ
đủ lâu để níu
ngày đi qua chạng vạng
hương xưa nở vội trên cành khế
ấm. áp môi tìm. tuổi ba mươi
lồng. lộng nụ em hừng thế kỷ
tôi nhìn tôi qua giấc chiêm bao
đàn ngân tiếng khóc ở nơi vô hình
nhịp quả tim loài người đập mạnh
Đi tìm dân chủ người ta lột xác
Đánh tiếng nói hư vô từ biệt đất nước
Giáo chủ là ông. Tín đồ cũng là ông. Có nghĩa, tôn giáo do ông sáng lập mới chỉ có mỗi một người theo là ông.
Cách hành đạo của ông quả chẳng giống chút nào với cách hành đạo trong các tôn giáo khác. Cụ thể là ngày đêm ông ngồi chép tự truyện.
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh
kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên
Bình Luận mới