tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Những cái đầu gật gù tán chuyện bi quan trong quán, trong phòng khách, ngoài vườn sau, sân trước. Những cái đầu lỏng lẻo nặng buồn đau tự nguyện. Giận dỗi đất trời, chê người chung quanh. Khinh thế ngạo vật…
Chà tức Tư-cuồng chơi trò giả điên rất hợp vai, lâu lâu diễn xuất một lần, riết thành trò giải trí công cộng cho mọi người hò hét vỗ tay, đặc biệt là khi Chà giả đánh trống Đăng Văn, vừa chạy vừa la, đôi khi lại vừa bò vừa sủa gâu gâu như chó dại. Nhưng trò giả chó khá nguy hiểm vì bọn con nít chúng ném đá, và đám trộm chó lỡ mà tưởng là chó thật thì xương thịt Tư-cuồng có thể lên đĩa ở những quán vùng Nhật Tân nổi tiếng là khu ăn nhậu.
Mùa xuân năm nay kéo dài, không phải vì thời tiết mà vì con người. Nhưng cuối cùng hè cũng sắp đến, hơi nóng ngoài mặt đường nhiều hôm gặp nắng bốc lên ngùn ngụt mặc dù một vài nơi trong thị trấn tuyết vẫn chưa kịp tan hết. Sau mùa xuân Thiên An Môn một vài tháng, tình hình Đông Âu diễn biến mau lẹ, ngoài sự tưởng tượng. Ba Lan. Công đoàn Đoàn kết. Tiệp Khắc. Cách mạng nhung. Bức tường Berlin. Hungary. Rumani. Xử bắn vợ chồng Ceaucescu.
Xin đừng nói về giấc mơ
nó đang quay trong lò lửa
tôi đang chờ món vịt Bắc Kinh
Xin đừng nói về giấc mơ
lúc nắm bàn tay cô gái- bấy giờ
giữa trưa (và e- cho đến chiều
tối- sẽ không có lối
khả dĩ hòng thoát thân!)
Có lắm thứ “đường.” Sảnh đường nầy, đến sảnh đường kia ít ai không biết…Chúng thường to lớn, oai nghi và tinh anh bóng nhoáng ngoài đời. Thế nhưng có ai chắc được độc lập khi đã vào ngồi đấy? Khi ấy, có lẽ càng xa lạ so với chữ “an” như an tọa đường của hắn?
khi linh hồn hội tụ thành ánh sáng
thể biết liên tục nổ vỡ trong từng khái niệm
hiện tại và quá khứ chỉ cách nhau khe hở
cho dù được tính bằng mi rô mét
Khi giọt nước mắt trương phình tự do trong cơn hôn mê cuối
khúc mân côi ngã rạp
đều đều trở mình
đầm lầy lặng gió mùa nứt nụ
chỉ thế tôi vồ bàn tay máu bôi lên trang giấy trắng ố vàng
vỏ não sáng rạn vỡ tan tành
Ở cùng làn sóng mảnh ghép khớp lại nhau
vì sao rớt xuống bầu trời rực sáng
cứ gì anh mà đã già như ta cũng còn thấy say đắm cõi trần gian, ông Phác, người họa sĩ già ngồi đãi cát ở suối Rưng nói làm tôi giật mình, chỗ ông ấy ngồi đãi cát là đáy của một con thác, nước khô cạn từ lâu, tôi nhìn vào mắt người họa sĩ già, và im lặng, ta biết thế nào anh cũng trở lại,
Thời gian qua đã quá lâu, 57 năm kể từ ngày tôi đọc được bài viết ngắn, mô tả một con muỗi bay lạc vào màn của một cậu bé có óc quan sát vi tế, có trí tưởng tượng phong phú, ký tên Tường Cường. Bây giờ, tôi không còn nhớ rõ văn phong và nội dung nhưng có một cái gì trong bài viết rất cô đọng đó đã in sâu vào ký ức tôi và cứ ở đấy mãi, long lanh như một viên kim cương nhỏ.
Tôi vẽ một vòng tròn (O) và như vậy
một lực hướng tâm đã nghiễm nhiên tồn tại
Bạn là một nghệ sĩ hậu hiện đại
làm sao giải?
Có thể tôi đã bỏ thuốc
Ngưng thủ dâm, thôi táo bón
Cũng như bớt chửi đời
Dù tôi và đời như thể đô thị và sự ngây thơ, hay ngược lại
tròn lẳn một đầu nhọn
cong vút hôm đó không
phải đeo mặt nạ thơ
thới (thảnh thơi) giật nước
Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.
Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.
biệt giam vào nơi không có cai ngục
trần. tường lúc nhúc
ngả kềnh ra đồ đoàn
[mình giàu hơn mình tưởng]
Tôi hay thắc mắc tự hỏi
không biết mình sẽ làm gì với quãng đời tắt kinh?
Làm tình thì mòn quá
Làm tội thì mỏi quá
thời tiết đã biến dạng từ màn ảnh nhỏ trên bàn
ký ức quành những dấu hỏi cố trả lời bí ẩn Y2K
đừng quên chắt chiu thêm vài đêm giá rét
hạn hán ngày vẫn thoải mái định cư xứ Cali
Có một thế giới thần tiên diễm tuyệt ngự trị trong niềm tin bất tử của dân làng. Không ai biết chính xác nó ở đâu, nhưng mọi người đều quả quyết rằng nó ở rất gần. Trong trường học, các thầy cô giáo dạy rằng, thế giới thần tiên nằm ngay trên triền núi.
Sớm sương ni mang giỏ hái trà
Chẳng biết ni run hay lá thở
Gió đồi lùa lạnh xuống sân ga
Nhớ ni lòng nhớ thêm cọng cỏ
từ những trang nhật kí mà tôi kỉ lưu em
mùa đông vẽ nguệch ngoạc một kí tự trái tim
những kí tự mãi mãi ở lại ngày hôm qua
ngày của thiên niên kỉ trước
Thật ra, ghềnh có một cái tên mỹ miều. Nhưng tôi gọi là ghềnh V, chữ V lộn ngược nằm nghiêng khoảng 30 độ, hình ảnh rất trần trụi của cái ghềnh nay quá nổi tiếng. Nằm trong địa giới tỉnh QN, cách mộ một nhà thơ tên tuổi độ ba mươi phút chim bay, ghềnh nhô ra biển, từng kéo hút nhiều định mệnh vào những bước chung cục một đời người.
khúc ruột ngoài ngàn dặm
thương biết mấy cho vừa
còn khúc ngay trong bụng
lại chính là ruột thừa
buồn buồn. để tự do ra
tự do ngắm nghía hít hà tự do
người người đồn thổi nhỏ to
tự do đi xuống ghe đò ngủ nghê
Nhà nước Việt Nam trả tự do cho Điếu Cày, nhưng lại trục xuất anh ra khỏi quê hương, trong khi đất nước và hàng ngũ những người đấu tranh đang cần có anh ở quê nhà tiếp tay với họ. Đây là âm mưu thâm độc của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Bình Luận mới