tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
trong những mảng lồng bát nháo
có một chương văn ngồi
ngước mặt
vần thuộc nằm lòng V I [Ế] Ệ T
10. đã gột trôi hết tâm thức bùng nhùng
Chiều nay tự dưng muốn tua lại cuộc
sống từ trong cái vỏ ốc xoắn tròn
trong cái vỏ ốc với những nghi thức
và cách diễn giải của cái thân
trong ngàn ngày có một ngày
đợi em ta chuốc rượu say bấy giờ
trong bài thơ có câu thơ
viết về em quá bất ngờ hay luôn
Cô Đồng nói liên hồi, giọng uất hận. ‘‘Chúng nó’’ (khỏi nói rõ là ai) mưu tính cướp đền từ hai năm nay, tiếng là để có đất xây dựng khu du lịch sinh thái, có sân gôn và khách sạn 5 sao, làm suối nước nóng nhân tạo, cho khách ngoại quốc (không phải Tây-balô đâu nhé) tắm bùn dưỡng da, và các loại dịch vụ nhất dạ đế vương cóp-pi theo phong cách bên Bắc Kinh.
họ bắt đầu tiếc từng giọt nước mắt . chắt chiu chỉ để rơi trên các thảm nhung
giấc của các trò đen tối . tuyền khóa trái cửa sau lưng thơ
giấu biệt các chứng cứ . về ước vọng hiếm hoi khả dĩ hồi sinh
trên các chứng tích thâm đen . rỉ máu
Một ban mai
Với HD981
Với Thẩm mĩ viện Cát Tường
Và gã quỷ sứ Ebola khật khưỡng nanh vuốt chực chờ nuốt sống loài người
Đêm trước lễ Giáng Sinh
Sòng phẳng trò chuyện với Chúa
Về việc phục sinh trái đất, con người, cỏ cây, muôn thú
Linh hồn cũng không bất tử
Và chỉ vài tháng sau, khi mọi người đã kể xong câu chuyện của mình, tôi tin rằng mọi lẽ cô độc trên thế gian này đều đã hội tụ về đây. Nhưng rồi, có một “kẻ cô độc nhất trong những kẻ cô độc” đã làm đảo lộn mọi thứ. Đó là thành viên cuối cùng, một con người lặng im từ đầu đến cuối trong các cuộc gặp. Ông ấy đã nhanh chóng khiến tôi tạm quên đi tất cả những gì đã được nghe trong vòng mấy tháng qua.
Mỗi ngày
đi nhặt từng nụ cười khốn khó
như một kẻ nghèo nhất
đi nhặt những chút đồ ăn
những chút vật liệu
tất cả mọi việc có thể rút kinh nghiệm
đều có thể thực chứng
có thể tái thưởng thức
đều có thể ba hoa chích chòe
Thế hệ chúng tôi sinh ra mồ côi, vì cha thì đi cải tạo, mẹ thì đi kinh tế mới, văn học thì bị chôn sống. Nhưng sau bốn thập niên, chúng tôi đã đoàn tụ với cha mẹ, đã truy ra được những manh mối để đòi lại di sản văn học mà chúng tôi bị tịch thu. Chúng tôi khước từ làm kẻ mồ côi trong gia đình chữ nghĩa của Việt Nam và của thế giới.
Gió, nới tháng chín, nhớ anh
Chơi vơi vàng không những cành
Lá rừng cảm xúc bão hành bủa vây
Em đừng nói trăng chơi xấu nha
trăng vẫn soi
vẫn mặn mòi sông nước
vẫn choàng vòng tay ôm rừng núi đấy chứ
Truyện thành công, khi ở đó, người đọc nhìn ra được vị thế đứng của họ, trong hay ngoài câu truyện. Xa hơn nữa, to tát hơn nữa, cái mà nhiều nhà văn lớn đã thành công, truyện làm cho một thế hệ hay nhiều thế hệ nhìn ra được thân phận của mình.
Người đàn ông đội mũ dạ
Khuôn mặt tảng băng trôi
Chậm chậm trên đường
Dừng hẳn bước chân và ngó
Bạn làm tôi rúng động
qua đường ray răng cưa
tàu qua ga Đa Thọ
lửa than hồng trong mưa
Cuối tuần 6 và 7 tháng 12 ở Quận Cam sẽ có một chương trình hội thảo về chủ đề Văn Học Miền Nam 1954-1975, với 20 nhà văn, nhà phê bình tại Mỹ, Canada, Pháp, Úc phân tích về văn học miền Nam bị truy bức sau ngày 30-4-1975.
Đối họa là cách các họa sĩ dùng hành động vẽ để thăm dò nhau, thử thách nhau, chỉ bảo nhau, giác ngộ nhau. Đối họa không những đòi hỏi các họa sĩ phải chú tâm khi vẽ mà còn chú trọng tới sự thăng hoa, bừng ngộ khi tương tác vẽ, cũng giống như các công án đối thoại giữa các thiền sư.
một ngày kia biển sẽ cạn và con thuyền sẽ chẳng mãi ra khơi
sự hèn nhát nói với cánh buồm về lòng tự trọng
cánh buồm giương gió, thích thú về sự rỗng không
lộn xộn ý nghĩ điên rồ
bốc cháy từng cơn
Kim đồng hồ quay ngược
quá khứ đã thành hiện tại
Tôi muốn xóa dấu vết lỗi lầm tàn bạo của đất nước vô ơn
Không như Nguyễn Mộng Giác nghĩ “40 năm qua, từ những thanh niên hăm hở đi tìm một giải pháp cho thời thế và cho văn chương, họ đã bắt đầu trở thành những ông già chậm rãi, mỏi mệt …. [Tuy] các bạn đang ở Sài Gòn bị hạn chế nhiều mặt. Nhưng biết đâu, trong và ngoài nước, một ngày không xa, tạp chí Ý Thức mới của những người bạn già lại xuất hiện
Sư chùa Lọ sinh năm Giáp Thân, được vài tháng thì miền Bắc bị nạn đói Ất Dậu. Cha mẹ Sư bỏ con ở cửa chùa, chắc sau đó thì lang thang rồi chết đói như hàng trăm hàng ngàn người. Tuổi thơ ấu của Sư gắn liền với tiếng mõ, tiếng chuông, và tiếng kinh kệ ê a. Như một kẻ xuất gia…
bàn tay khít rịt mùa hè cũ, bên hiên nhà vắng, bên lu nước mưa, dưới cơn mưa nhỏ, nụ hôn hoàn toàn buông thả, lá cờ kẻ thù rũ bên cột nhà, hình như lửa đỏ trôi trong niềm tuyệt vọng.
chạm môi em cắn thầm thì
nghe sau lưng quạt chậm rì cánh quay
chạm vai tiếp thị loay hoay
rót bia như nước mắt cay xé chiều
Bình Luận mới